cần một đêm
nghe lòng mình trang trải trên dòng thời gian chuyển giao về cội nguồn tâm hồn khắc khoải yêu thương mong manh với những cung bậc trầm ngâm cuộc sống
cần một đêm
quay lại thời xưa cũ mơ giấc mơ sớm của tuổi xuân thì không nhiều lo toan vất vả không nghĩ suy muộn phiền trên triền hy vọng về cuộc đời yên ổn không sóng gió để rồi ngẫm lại sóng gió thế lại hay
trở ngược đầu đũa
như trở ngược những định nghĩa ấn sâu vào tiềm thức và được lôi ra ánh sáng muộn khi chúng bắt đầu già nua và nhấp nháy muộn phiền về sự đóng khung và thi thoảng ánh lên sắc màu nhói đau của thời không còn trẻ trung
đó là lúc em phát hiện em cần anh thêm chút nữa
như cần đêm dài ra vô tận cho lòng chìm trong bóng tối mê hoặc và ngẫm nghĩ loại suy những gì đã từng thuộc về người về mình rồi lấy tay xoá đi trong kí ức như đứa trẻ chơi trò viết chữ trên cát sóng sẽ lấp hết bạc màu vôi vữa yêu thương
bàn tay nối bàn tay
yêu thương nối yêu thương
như vòng khép kín ngọt ngào cảm xúc rồi sẽ ngày một lặng yên và thôi không thổn thức hay không còn nhiều những ưu tư trong viện bảo tàng là chứng nhân của sự kiện lưu truyền số phận định mệnh hàn gắn những vết thương đôi khi tứa máu lúc trở trời giá lạnh
dẫu bấp bênh trơn tuột
con đường nào không chông gai nguy hiểm vết xước trầy da vẫn thiết tha cuộc sống phiêu lưu ranh giới nhiều thứ mờ ảo ít nhiều không còn rõ ràng như hồi mới biết định nghĩa cuộc sống trong trí non nớt của bình minh tuổi
yêu là yêu
thế thôi