chấp nhận

mạnh, không phải nhấc lên nhẹ mà là đặt xuống nhẹ…

một bữa trong bồn tắm, sau khi không có gì tự vệ nhiều, mình đã đứng đối diện với 1 con rết hoảng loạn. mình cũng hoảng loạn. tự dưng mình nghĩ đến việc so sánh hoảng loạn của hai bên, bên nào hơn bên nào. đương nhiên mình tự cho mình cái quyền kiểm soát hoảng loạn, còn con rết, sao so với mình được.

đó là bắt đầu ý tưởng đầu tiên của việc chấp nhận.  Tiếp tục đọc

tầm

mất ngủ.

lục từ điển ra thấy chữ tầm. một nghĩa thứ 5, trong nghĩa riêng, không thông dụng – nhưng lại thông dụng ở thời điểm này.

tối nay, đứng chơi vơi trên một độ cao gần như nhất thành phố, nhìn xuống bên dưới, nhớ về chuyến bay đêm từ sing về saigon. ngang qua một chỗ mà đèn nở như hoa, cả 1 vùng rộng lớn. có thể là malay, hoặc là ở nơi nào đó ở giữa. chịu. Tiếp tục đọc

sống trọn vẹn

tôi muốn bắt đầu bài viết của mình bằng một câu chuyện liên quan đến nghệ sĩ chơi dương cầm. toàn bài này sẽ dành cho họ.

một nghệ sĩ chơi dương cầm tài hoa đã ỷ lại vào ngón đàn của mình, cho đến một ngày ông đánh sai một nốt nhạc. ông bối rối, khán phòng vẫn im lặng lắng nghe. sau đó, ông về nhà, ông nghĩ về việc, một ngày ông không luyện đàn chỉ ông biết, một tuần ông không luyện đàn dàn nhạc biết, và khi ông không có thói quen luyện đàn, cả công chúng đều biết. Tiếp tục đọc

một ngày mưa

vẫn thích để trạng thái trong một mối quan hệ, dù rằng mối quan hệ đó giờ đã được chuyển vào người khác.

không còn nhiều cảm xúc như mong muốn từ hồi cuối năm ngoái. người có tí lạnh lùng và hầu như chỉ còn nói về công việc mỗi khi mở lời.

saigon chiều nay mưa. ầm ĩ một lúc lại tạnh hẳn.

nghĩ bâng quơ về những mối quan hệ ngoài công việc.  Tiếp tục đọc