đời bạc đãi

một buổi chiều mệt và lang thang đọc lần thứ 3 một đoạn văn của Trịnh Công Sơn. “…Ta biết tha thứ những điều nhỏ thì cuộc đời sẽ tha thứ cho ta những điều lớn hơn…”

trong bức ảnh tranh tối tranh sáng của buổi chiều chạng vạng, anh bạn tôi chọn để minh hoạ ý này, đứng trước biển, cái vô tận và hữu hạn lúc nào cũng là sự tha thứ trong ấy.

tôi tự dưng mủi lòng.  Tiếp tục đọc

phật tử

tháng giêng này, phật tử nhiều người chọn hành hương lễ phật. rước sự thanh tịnh từ các nơi về gia đình mình, sau cùng, về trong tâm của mình.

hành hương là một việc làm tao nhã, cứ nhìn theo góc nhìn là một chuyến du lịch ăn chay trường, có khung cảnh đẹp, và hiểu vì sao các sư lại chọn gửi gắm thân tâm mình nơi này.

chứ nghĩ theo hướng là đi hành hương là tìm kiếm sự thanh tịnh/tao nhã về cái đích tận cùng là sự bình an trong tâm, nó hơi bị rối loạn, đối với một phật tử như mình.  Tiếp tục đọc

vungtau

thành phố với con đường nhỏ chạy ven theo biển. mặt trời lặn và mọc điều có thể xem được. một thành phố kì lạ, khi bạn hỏi, tại sao có thể như thế.

tôi ngồi ăn tối ở BBQ world với các món của một nhà hàng bình thường, uống vang của Úc, hương vị nhẹ nhàng mà vẫn say.

và tôi cũng cố quên đi một nỗi buồn nho nhỏ. Tiếp tục đọc

wisdom

không biết sao tôi trăn trở về từ này nhiều. bắt đầu từ đâu nhỉ? có câu ngạn ngữ/danh ngôn thế này: sự khôn ngoan không nên tin hết những gì mình nghe và nói hết những gì mình biết. 

đó là lúc tôi khoảng hơn 12 tuổi, đã bắt đầu đọc những câu danh ngôn in trên lịch, sổ tay, và cả những cuốn sách tái bản. 

việc này, sau đó chính là việc tiếp xúc những tinh hoa của nhân loại, một cách cơ bản.  Tiếp tục đọc