phượt sapa

tự dưng cái trip này nó hiện ra và hoàn thành trong vòng 48 giờ.

mùa này lên sapa thì chuẩn bị tinh thần là mặc 3 áo, trong đó có 1 áo khoác dù, để tránh ướt, 1 áo khoác len để giữ ấm, mặc 2 quần, 1 legging và 1 jean. khăn choàng cổ len dày, như vậy yên tâm đi dạo trong thành phố từ 4 giờ chiều, trong tiết trời mù sương. các bạn, nếu tình cờ ghé qua đây xem blog mình, hướng dẫn đi phượt của mình không có hình ảnh nhiều đâu nhé, chỉ có bản đồ và kinh nghiệm xương máu của mình thôi.  Tiếp tục đọc

sự ganh tị của người mình

có lần, lang thang trên face đọc còm của bạn của bạn, mấy cái còm vô thưởng vô phạt, lại thật, công tâm. có câu đọc xong chát  ngán. người việt mình, nghèo thì khinh, giàu thì ghét, giỏi không dùng. câu này thực sự là tâm lí vẫn hay xảy ra trong đầu người mình. từ câu đó, nó bắt đầu thêm chuỗi nghèo tự ti, giàu bất cần, giỏi phải ngu đi một chút.

cái xã hội nào mà người người sống như thế thì có phát triển không? giàu nó đạp cái nghèo, đạp luôn cái khác, nghèo thì mãi nghèo vì không đủ sức mạnh bên trong để ngoi lên, mà ngoi lên thì qua ngưỡng xem thường người ta. còn giỏi ngấm ngầm uất ức và xuyên tạc. vì cái tài nó bị méo mó thì nó phải có chỗ đề xỉa xói và thỏa mãn.

mình có hai người bạn bên mĩ đi trong đợt này gặp, vì thông tin bạn biết rồi, không giấu được. ghé chơi, nhờ cũng ko xong, mà bỏ lơ cũng ko được. mình thực sự không hề muốn cảm giác này. một bạn bảo mình tự đi về khách sạn bằng uber, không ra đón, thấy mình ở khách sạn rẻ tiền, ý cũng không muốn đến với bạn, vì sợ mất mặt, sao mình ở rẻ quá, nghèo. còn một bạn sợ mình buồn nhưng mình cứ ở 1 mình đi, không có chương trình gì đâu, còn hỏi mình qua đây làm gì? ac ac. mình đọc câu hỏi đó xong, tự dưng mình nghĩ chẹp, không biết có nên gặp mặt uống cà phê không?

mình nghĩ một hồi mới hỏi một em có người thân bên mĩ lẫn bạn bè bên mĩ là họ có ganh với mình không em? có đó chị, vì chị ở việt nam thì họ thấy họ còn hơn chị, bây giờ, chị qua đây, vị trí chị cân bằng với họ rồi, mà chị còn giỏi nữa, cho nên họ không thích gần chị. mở ngoặc đừng nói chi đến giúp chị ha.

nghe xong nảo hết cả lòng. vậy là trên tinh thần, tất cả các việc sắp tới sẽ được làm âm thầm và lặng lẽ cùng các bạn …người mĩ. vụ này lúc trước mình cũng bị, lần đó, tự dưng thấy một bạn đi anh, bạn này là quản lí nhãn hàng cho một công ti chuyên mua hàng thời trang cũ từ các công ti lớn về việt nam bán lại. mình thấy ganh tị ghê.

lúc mới nhận được visa báo cho mấy chị, có một chị sau khi nghe mình nói không biết kiếm đâu ra tiền đi, chị này bảo, thì em nghĩ đi mĩ làm gì, chẳng làm gì thì ở nhà. mẹ ơi, mình đâu có bị khùng sau khi xin visa xong rồi bỏ í nghĩ đó vào đầu? nó thể hiện điều gì ở đây? mày nghèo mà bày đặt xin visa. chẹp, mình đến giờ, đang kiếm việc cho chị này mà không muốn gặp mặt luôn.

người việt mình có ghen ăn tức ở. ăn thì ăn phải hơn người, ở cũng phải hơn người, nói chuyện cũng phải hơn người. sau mấy vụ này, mình chỉ âm thầm quay lại, không phô phang với ai và cũng không nói gì với ai.

sự ghen tị ở một người rất là đáng sợ, nhẹ thì nói cho đã miệng, nặng thì nhìn mình khốn khó rồi âm thầm vui tỉ ti trong lòng.

không biết các học giả khi được ví như cây lúa chắc hạt có như thế này không, họ hiểu rằng người đời, cứ mỗi lần hiểu rộng  hơn là mỗi lần cảm thấy lòng người như biển rộng, sâu cạn khó lường.

vì sao nên nỗi hẹn hò thất thu :)

phàm cái gì có dính đến tình dễ khiến người ta  viết. kiểu mùa đông kèm theo nụ hôn thì hiểu rõ thân nhiệt con người quan trọng như thế nào. mùa hè ở cùng nhau trên bãi biển, thấy biển xanh xanh, và người có khi nhìn mòn mắt vẫn thấy đẹp. mùa thu, đi dạo tay trong tay nói chả đâu vào đâu, chỉ cần đi bên nhau, là đủ thi vị.  Tiếp tục đọc

phượt trà vinh

trong gói phượt của mình có các gói phượt 1-2 ngày. thường là trong nước. ngoài nước thì mình chọn các bạn không visa và rẻ. tiêu chí này rất đặc biệt, nằm trong hàng đầu. còn phượt trong ngày dành cho giải trí, ăn thức ăn đường phố, dịch từ foods street  và đi dạo, dịch từ walking. thực ra nó có nghĩa rộng hơn một chút, ý là đi lòng vòng xem mọi thứ trên đường.  Tiếp tục đọc

cái sự làm ăn

sáng đọc facebook, chắc cũng dần dần làm quen với việc tag hết trang tin vào face nó tự điểm tin theo kiểu của nó. có sự kiện là các nhà tiến bộ trong việc làm ngu dân tiến thêm bước là xóa bỏ sách có chữ hán trong văn tự của chùa. không hiểu sao dạo gần đây công kích phật giáo dữ.

năm ngoái, có một thầy trụ trì chắc qua kì thi công chức, đứng lên phát biểu là từ nay về sau, các chùa chỉ nên để chữ quốc ngữ, ý là chữ mà bạn đang đọc đây, còn tất cả các loại chữ khác, nên dẹp cho nó đẹp chùa. mình đọc tin đó xong, nghĩ đến việc khảo sát của một nhà thơ, anh này đi từ nam ra bắc, phát hiện 65% các thầy ăn mặn. còn ngủ mặn  thì khi nào muốn cướp đất chùa hoặc cướp công của các vị trụ trì thì tung clip nóng lên sau.  Tiếp tục đọc

đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh

thầy bảo mình là từ năm 38 tuổi vô vận đến năm 48 thì hết vận. lộc chỉ kiếm vỏn vẹn trong vòng 10 năm. đức năng thắng số là để áp đảo tâm lí làm điều thiện, điều tốt. mình thì thầy nói sao làm vậy, không bàn, cũng không nghĩ.

mấy bữa nay, một bạn mĩ du lịch sang việt nam. bạn này, một năm trung bình di chuyển khoảng 10 lần. mấy năm trước làm ăn tốt thì ra nước ngoài 2-3 chuyến/năm, bây giờ làm ăn tàm tạm thì du lịch trong nước mĩ. do trong quá khứ, bạn này bay nhiều như vậy nên được vào hàng vip của hãng bay. đã từng đi 38 quốc gia, và bây giờ, một năm bạn có một chuyến bay 0 đồng sang việt nam. thế là bạn ở việt nam 3 tuần trên 1 năm.  Tiếp tục đọc

phượt mĩ

từ bài này thì mình theo trào lưu mới trong giới truyền thông tiên tiến là không viết hoa. một phần vì lười, và một phần vì các bạn sẽ bắt đầu phải phân biệt đâu là từ tên riêng và đâu là một từ trong câu đang viết. như thế, đòi hỏi tiếng việt khá tốt để làm được việc này. ở đây, không phải là không tôn trọng tên riêng mà là một cách phiên âm ngôn ngữ nói.  Tiếp tục đọc