tháng chay

thỉnh thoảng mấy bạn “khảo” blog mình làm mình choáng, vì đọc lại mấy bài cũ của mình thấy mình khác mình bây giờ quá. tựa như bạn đứng trước gương, tự hỏi ai đang ở trong gương đây.

nhưng đó là một điều nên mừng hơn nên sợ, vì mình khác mình hồi xưa là mình có tiến bộ. ít ra là dám làm cái “mới” cái “khác” không bị mòn.  Tiếp tục đọc

phim bộ

tối qua hai vợ chồng ngồi xem war of the worlds, được khoảng 10 phút thì mình thấm mệt. mình nói mình không đủ năng lượng để cãi và tức giận 2 đứa con, 1 thì la hét inh ỏi, còn 1 thì ba nói gì cũng phản bác trước đã.

khoan nói vụ cuộc tấn công ngoài hành tinh, chỉ nội việc lo giải thích với thuyết phục 2 đứa con cứng đầu này là mình chết rồi, khỏi cần đến tay người ngoài hành tinh.

Tiếp tục đọc