thỉnh thoảng mấy bạn “khảo” blog mình làm mình choáng, vì đọc lại mấy bài cũ của mình thấy mình khác mình bây giờ quá. tựa như bạn đứng trước gương, tự hỏi ai đang ở trong gương đây.
nhưng đó là một điều nên mừng hơn nên sợ, vì mình khác mình hồi xưa là mình có tiến bộ. ít ra là dám làm cái “mới” cái “khác” không bị mòn. Tiếp tục đọc