vegas chuyện: đi ăn

từ hồi vợ chồng nhận được thư từ chối lần thứ 2 từ sở di trú, vợ chồng bắt đầu lục đục suy nghĩ chuyển sang nước khác sống. dừng ở đây nói nhỏ một chút là mình thuộc hàng dị nên chuyện người ta thấy khủng khiếp chứ mình thấy tỉnh bơ.

sau đó, thấy thời gian có hạn, không còn vô hạn khi sống ở mĩ nữa nên bắt đầu hưởng thụ haha. lúc mới lấy chồng, thấy cảnh làm giấy tờ, theo đúng là sở sẽ trả lời hồ sơ trong vòng 12 tháng ngay khi nhận được hồ sơ.
qui trình như sau, liệt kê để các bạn có đang trong trường hợp thì nên biết “hàng thật” nó như thế nào, vì hiện nay tràn lan “hàng giả” và không ít người trong danh sách bạn mình đang xài và làm “hàng giả” này.
khi mở một hồ sơ bảo lãnh người thân, đi du học, và làm việc thì sở di trú làm việc với người có tư cách pháp nhân. với trường hợp bảo lãnh diện đoàn tụ thì công dân mĩ – tức người mở hồ sơ, hoặc công ti luật sư – tức nơi người bảo lãnh uỷ quyền làm.
trường hợp đi học trường – nơi du học sinh đăng kí chịu trách nhiệm phát hành I-20. trường hợp đi làm theo diện chuyên gia, hoặc công nhân thì công ti bảo lãnh, hoặc nông trại chịu trách nhiệm.
như vậy, sở di trú chỉ – nhấn mạnh – làm việc với cá nhân, tổ chức bên trong nước mĩ. tức là có địa chỉ thực- dùng từ physical – cả hộp thư cũng không được để giao dịch thư từ. nên, đến đây, nếu nhận thư của sở qua email 80% là giả. còn 20% kia là trường hợp gửi lần đầu, thì sở cẩn thận, vừa gửi giấy báo đã nhận hồ sơ về địa chỉ liên lạc, vừa gửi email để tránh thất lạc. và cũng chỉ 1 lần duy nhất. sau đó, hoàn toàn bằng được bưu điện – thư tín. để chắc chắn rằng tất cả giao dịch là bên trong nước mĩ.

mặc dù sở di trú đã có trang web để hướng dẫn thủ tục nhưng khoảng 90% không tự làm được, lí do, giấy tờ thủ tục rất nhiều. ví dụ, bảo lãnh thân nhân điền form 465, trong form này có khoảng 4-5 form khác đi theo, như giấy phép được làm việc, giấy phép được ở bên trong nước mĩ hợp pháp với visa hết hạn cho đến khi xong thủ tục.
nếu phỏng vấn không đậu như trường hợp của mình, sở sẽ chuyển hồ sơ qua lí do bị từ chối, theo đó, có dòng form bị từ chối diện nào. của mình là diện wave i-605. trong diện này có khoảng 4-5 form để điền và nơi nhận hồ sơ diện này khác nhau.
như vậy, nếu người chưa từng làm qua, thường là không ai bảo lãnh lần 2, lần 3, vì mắc công và thời gian chờ lâu, nên thường làm có 1 lần. như bảo lãnh nguyên cả gia đình vậy. thành ra, luật sư của mảng di trú là nhận được nhiều tiền nhất, vì nó lắt nhắt, rồi phải qua nhiều bước phức tạp dưới thời các tổng thống. rõ nhất là thời này, khi tổng thống đưa hẳn ý kiến gắt gao việc di trú.
và trang web của sở di trú cũng bị giả mạo nhiều. tức là nếu ai không rành sẽ bị rơi vô trang lừa đảo.

nên bữa qua, cô em trong giới doanh nhân giới thiệu mình cho 1 bạn để làm dịch vụ tư vấn định cư ở mĩ, mình thấy mình không rành và cũng ko muốn giúp người làm tiền người khác. vì dịch vụ này, thường tư vấn khách hàng lươn lẹo 1 chút để thắng khi phỏng vấn, nhưng hậu quả lâu dài thì thành ra tội phạm như hàng triệu di dân đang bị gánh đây.
cũng có 1 bạn nói bạn em đi qua mĩ dễ lắm luôn. ở lại mĩ bất hợp pháp 2-3 chục năm không sao hết, chỉ là đi làm lương dưới chuẩn, không bao giờ được thừa nhận và hưởng dịch vụ – giá trị của mĩ. cảnh sát không bắt, vì di dân bất hợp pháp trốn không gặp cảnh sát, nơm nớp lo sợ, như anh bạn cesar của mình. sống hơn 7 năm bất hợp pháp, xe hư giữa đường không dám gọi 911, phải đẩy bộ.
hoặc ăn mày tình thương xã hội khi 60 tuổi, đến những nhà tế bần để họ cho thức ăn tối thiểu, mức sống tối thiểu cho đến chết. mình không chọn lối sống đó, mình còn con, không sống ở mĩ thì qua nước khác sống. vì giờ, ít ra mình có ông chồng mĩ XD.

trở lại chuyện đề bài. câu chuyện đi ăn khác câu chuyện nhà hàng có lần mình viết. nhà hàng thì mình nói chất lượng món ăn, dịch vụ, còn đi ăn là thói quen của phục vụ nhà hàng mĩ. nó có văn hoá trong đó. một văn hoá khác biệt.
một lần, vợ chồng đến blueberry hills ăn trưa, vô quán thì nhân viên chỉ dẫn qua cái bàn khác. mình thấy cái bàn còn trống gần đó, mới hỏi sao không vô đây, vì thấy dao nĩa cũng đã chuẩn bị hết rồi. thì cô dẫn vào nói unavailable – sau mình mới biết, nhân viên nhà hàng phục vụ theo số bàn, khoanh tròn theo sơ đồ. nên dù cái bàn đã sẵn sàng nhưng nhân viên thì không nên khách không được sử dụng.
đó là lí do vì sao có cô dẫn bàn. cô này điều tiết khách để đảm bảo mọi nhân viên đều nhận tiền tip như nhau.
sáng nay, có sự thay đổi ở season buffet – palm hotel. là nơi 2 vợ chồng thường ăn sáng. mọi lần, khi bọn mình trả tiền tip, nhân viên thu ngân sẽ đóng một cái mộc gọi là có tiền tip trong hoá đơn. nhân viên phục vụ sẽ giữ cái hoá đơn này, đến cuối ngày đến nhận tiền.
nhưng sáng nay, hoá đơn không có mộc. tức là, giờ tiền típ được thu vào rồi chia đều ra cho tất cả nhân viên trong ca. thành ra, làm như vậy, khách được phục vụ tối đa, do nhân viên chăm sóc như nhau, chứ không đợi đúng nhân viên nhận tiền tip chăm sóc.
cái mình bị sốc là tối mấy hôm trước, mình đến habit mua burger. cô nhân viên ấn 2 cái, quẹt thẻ xong thì mình nói có 1 cái thôi, vì cổ làm nhanh tay quá, miệng nói, tay cầm thẻ mình quẹt rồi. cổ lúng túng hết mấy giây thì gọi quản lí. cô quản lí lấy cash trả lại cho mình 1 cái. nhưng chưa hết, đến lúc nhà bếp đưa ra là 2 cái.
bạn nào chơi game burger thì biết, khi khách order, cashier ấn nút là lệnh chuyển vô bếp, mình mới nói là mình mua có 1 cái hà, vì mình nhận tiền thối rồi, anh bếp đưa biên lai ra rõ ràng 2. mình nói hỏi manager đi, cô manager xác nhận xong, ảnh nói ok, lấy 1 cái ra. mình đi ra khỏi nhà hàng kể chuyện với xã. mặt xã hơi trầm trọng, mình hỏi bộ có gì sai hả, ổng nói cửa hàng sẽ quăng cái burger kia vô thùng rác. mình nói nhưng mình có ăn đâu, ổng nói nguyên tắc khi khách đặt, đã ra khỏi bếp khách không lấy là họ bỏ, mặc kệ là cái đó chưa ăn. vậy em phải làm sao? vẫn lấy cái đó? uhm, lấy xong ra ngoài cho người vô gia cư.

dài dòng như vậy để nếu bạn có vô chuỗi thức ăn, mua hàng, mà nhân viên lỡ bấm không hoàn lại được, cứ lấy rồi để dành ăn hoặc cho người khác, vì họ sẽ bỏ cái đó – không có mang bán lại cho khách khác như người việt mình làm. chỉ có 1 chiều, không có giữ lại, và đổi. và nhân viên nhìn bạn như kẻ phá hoại ấy, mặc dù lỗi không phải mình.

bạn sẽ hỏi nước nào mình sẽ qua ở hả, argentina – chả hiểu xã coi cái clip mắc dịch nào mà ổng nói nước này nằm trong top 10 nước rẻ dành cho dân nghỉ hưu của mĩ. mình nói cùng lắm về việt nam ở, ổng trả lời thế này mới đau. khó khăn lắm em mới rời khỏi việt nam, vậy thì lí do gì quay lại đó ?

 

Bình luận về bài viết này