how to analyze a movie?

cái group bị bỏ rơi đâu gần hơn 2 năm, nay thì mình đào lên lại, để viết cái gì đó có chủ đề. cũng là để quên đi cái thực tế khắc nghiệt về xã hội việt nam. trong mind map mình gửi cho ba chồng khi ông ấy đề nghị làm bài tập nhỏ về hướng giải quyết chuyện mình, có một nhánh mình ghi về vietnam mà xã đọc xong nói anh hoàn toàn đồng í.
còn chuyện khác là chuyện cô đoàn thị hương.

thiệt tình dân tình face cũng la ó, nhưng có làm được cái gì cụ thể đâu? mình không làm gì được nên mình cũng không bàn, thấy hèn, thấy bất lực. kiểu phát biểu của một luật sư ngoài hà nội là kiểu lấy tiếng, chứ nếu cần hành động thì cũng chẳng cần phải “phát biểu” trên báo làm gì, mua vé máy bay qua thẳng bên kia mà làm việc theo kiểu từ thiện.
dân mình hèn, nhát, mà mình cũng hèn nhát.
mình bị “tát” như thế vào lần đọc comment một anh bạn, ảnh còm trong bài của phạm thị hoài là thân lưu vong, chỉ được cái to mồm. chẹp, tự dưng mình đứng lặng giữa ngã ba đường, tự dưng mình thấy đúng là không chỉ nói suông như vậy để thoả mãn “cái tôi” được viết cho đã trước đã, còn xã hội chết dần chết mòn sau.
mà ngoài ra còn có từ huy nữa. không hiểu lắm về con đường thông tư duy chính trị của chị. nếu không hiểu cũng không nên cố hiểu, vì nền tảng không có đụng vô thứ lờ mờ chết như chơi.
thoai, mình chọn hưởng thụ, con đường kách mạng không dành cho mình.
cái group xem phim được sống lại là do mình phát hiện ra tập tin “foreign” trong netflix. ở đó có nhiều phim đoạt giải của nước ngoài – được các bạn chọn lọc và giới thiệu.
lại khổ. vì khi muốn viết về một thứ gì đó một -cách- đơn- giản, mạch lạc, là phải nắm chắc được cái sườn cốt lõi, và đơn giản.
mọi vấn đề đều có các bước cơ bản như vậy để bắt đầu.

để bắt đầu cơ bản một thể loại gì, cứ tìm trên ehow, wikihow, còn rộng hơn là bắt đầu bằng câu hỏi how, như câu trên đề bài. sau đó, từng bước chọn lọc kết quả của google đưa ra, xem cái nào thấy hợp với mình – với kiến thức, hiểu biết của mình nhất rồi làm theo cái hướng dẫn phù hợp với nhận thức của mình đó.
thành ra, với những câu hỏi không biết bắt đầu từ đâu, một là không biết cách hỏi, hoặc mình còn mông lung chưa hiểu cái mình muốn để biết nơi bắt đầu.
học cái hợp với sức mình đó lại từ trò chơi video game lol.
lol có 140 champions để chơi. mỗi một champ có skills khác nhau. mình đang chơi champ có tên là karma. và nàng này, có một player bên china chơi rất giỏi, đạt được hàng platinum 3 trên khu vực châu á.
mỗi champs có runes và masteries khác nhau. mình hỏi bạn này, thì bạn cho mình xem runes của bạn, nhưng mình chơi không nổi, vì nó làm karma của mình yếu hẳn.
mình học được rằng, trình độ của mình, bronze không thể chơi với runes của plat. thời gian tính từng second và cách thức khác nhau đến độ mình chết trước khi đến nơi.

viết đến đây bỏ qua đọc bên wikihow làm thế nào để phân tích một bộ phim :)). mấy bạn tây thật dễ thương, cái gì cũng chịu khó chia sẻ cho mọi người xem. tất nhiên cũng có thành phần ghét, đập đổ, nhưng đa phần xây dựng.
như kì, má kế sang chơi, mình gọt dưa cho xã mình thì tiện hỏi bả có ăn không, mình gọt luôn. cái bả trả lời, không ăn dưa hấu vào tiết trời nóng thế này, vì nó có thể giết bả. mình im luôn. xã mình điên lên, nói đừng có nói cái kiểu phá họai đó, vợ con nó có í tốt, joan không thích thì joan chỉ trả lời, cám ơn, dì không ăn.
chuyện cũng nhiều thứ phức tạp hơn vậy, nhưng mình cũng không tiện nhớ. ít ra, ngôn ngữ thứ 2 ít xát muối hơn ngôn ngữ thứ 1 nhiều. thành ra, mình nhớ mỗi một cái đáng nhớ để lần sau tránh thôi.
thành ra, mình muốn qua alaska chơi mà xã cứ chần chừ hoài.
trở lại chuyện xem làm sao phân tích một bộ phim. mấy bạn trên wikihow chia làm 3 phần, phần thứ 1 xem phim, phần thứ 2 ghi chép, phần thứ 3 tổng hợp đánh giá.
số là, 2 hôm nay, mình xem được nhiều phim hay quá, mà tắt tịt, không làm cách nào mô tả được cái hay mình cảm nhận từ bộ phim, ức quá, lên mạng tìm coi thiên hạ nói như thế nào. ví dụ, midnight in paris, phim này được xem là phim cuối cùng của woody allen. trong phim có rất nhiều nhân vật nổi tiếng, và kèm theo đó là các tác phẩm được ông nhắc đến. leo lên mạng, tìm các nhà phê bình đọc, không người nào làm mình thoả mãn. một là họ không nhắc được đầy đủ các tác phẩm của nhân vật, 2 là tự dưng phê bình anh chàng diễn viên hạng b của hollywood. anh này thì có tội gì trong này? bao nhiêu thứ hay ho khác không nói, nói về hạng diễn viên của anh này. 3 là các cảnh trong phim cũng không được bàn đến, ngoại trừ cái nhà sách Shakespeare & Company gần Jardin du Luxembourg sở hữu bởi Sylvia Beach. chẹp, còn con đường buôn đồ cũ, nơi anh chàng Gil mua đĩa Cole Porter thì sao?
bao nhiêu câu hỏi được đặt ra mà mình không thấy câu trả lời, hơi bị điên (rồ). cuối cùng, đành ngồi ngậm ngùi đọc từng bước cách thức điểm phim – phân tích phim. thực ra, điểm phim cũng không “đã” với mình, vì nó không đủ, thoai, lên phân tích với level người xem khoái hơn.

Bình luận về bài viết này