tối bữa kia gặp bạn. ngồi nói chuyện từ 10 giờ đêm đến 11h 40 thì bạn về. mình nhìn theo bạn lưu luyến vì biết chắc không biết bao giờ mới gặp bạn nữa. mới hôm qua, đọc một anh kia nhận xét. ảnh nói mấy cô kể chuyện bạn mình gì mà ngày nào cũng có, ở đâu ra chuyện để sản xuất vậy? bạn có đâu mà ngày nào cũng gặp. chuyện có đâu mà ngày nào cũng xảy.
nhưng bữa tối kia, bạn đến chơi, i như thơ nguyễn khuyến, bạn đến chơi nhà. Tiếp tục đọc
Tháng: Tháng Bảy 1
gừng già
năm 2004, ông chồng cũ mình có ông bạn đại học, cùng vô làm việc ở thành phố hồ chí minh. anh này, vay tiền vài lần, đợt đó, ảnh vay 2 triệu, vợ chồng vừa có con nhỏ, cũng không dư giả gì, xã hỏi mình có nên cho vay lần thứ n không? mình bảo, không cho thì mất bạn, mà cho bạn vay thì mình khó khăn. thôi thì, đưa ảnh 500 ngàn, nói với ảnh là dù không đúng như kì vọng, nhưng ảnh không cần trả gấp, lúc nào trả cũng được. mình nói í thứ hai, coi như mình mất luôn 500 ngàn đó vậy. Tiếp tục đọc
vegas chuyện: bãi đậu xe
hôm nay ngày lễ, hai vợ chồng lon ton vô palm để ăn buffet. vô đến nơi thấy đóng cửa với lí do đang sửa chữa. dự là đến tháng 9 mới mở lại. sẵn bước, hai vợ chồng đến quán cà phê gần đó ăn sáng luôn. quán có tên là lucky penny.
mình cũng miễn cưỡng đi lắm, vì lần trước, có đến chỗ này một lần thì nhân viên phục vụ nó không thèm phục vụ mình. cà phê nó hứa hẹn mang ra mà 3-4 lần đi ngang mình cái nó …đi luôn. thành ra mình không mặn mà. Tiếp tục đọc
chuyện li kì nho nhỏ
bữa qua tính viết chuyện này rồi sao đi lòng vòng qua mấy chuyện khác hehe.
nick là khách ở nhà mình lâu nhứt từ trước đến giờ, 3 tuần. chàng ở thêm tối nay nữa là chàng sẽ bay về florida, tạm biệt một tháng nghỉ làm ăn chơi thoả sức.