
nhà ông già noel ở fairbanks, nơi nhận tất cả thư trẻ em trên toàn thế giới viết gửi ông già
xã hỏi, con rồng đỏ phun lửa đó nó được người ta làm phép từ người tạo ra nó hay nó chứng kiến câu chuyện gì đó rồi có phép nhập vô nó? mình nói thường người làm ra nó họ không có phép, phép từ những người khác, sẽ làm cái phép dồn vô con rồng, khiến nó có thể trấn nhà hoặc phòng thủ hắc ám. i hệt trong harry potter.
nhà ba má có 2 con rồng, một con màu xanh cẩm thạch, ngang 10cm cao 25cm. con rồng đó đang mỉm cười, ngồi và một chân đặt trên một quả cầu. con rồng còn lại màu đỏ. nó quấn quanh một cây trượng, phía trên cây trượng là một quả cầu lửa. bộ dạng của nó là đang khè lửa vào quả cầu. nó chính là chủ đề câu hỏi sáng nay của xã, trong lúc ổng lái chiếc xe số sàn. và mình đang kể một câu chuyện tối qua.
mình thuê một người làm vườn, và ông sửa luôn một chiếc quay nước. ổng ở trong một căn nhà gỗ nhỏ cùng vợ và 3 đứa con. đứa con gái lớn bệnh không nói, luôn mặc áo đầm ngủ trắng. 2 đứa con trai và vợ ổng luôn ở trong nhà. sáng hôm đó, ổng ra vườn sửa đồ cho nhà mình. cô con gái không nói chạy bên ba nó, bà vợ vừa thức muốn ông chồng hôn mình ngay cửa. cánh cửa hé mở, để lộ bà ấy đứng ngay cửa với mái tóc ngắn che kín khuôn mặt. bà ấy cao hơn ông chồng. hai đứa con trai đứng cạnh mẹ, bên-trong cánh cửa. sau khi ổng hôn má bà vợ – không thấy mặt- thì bà ấy cũng đóng cánh cửa lại.
ông đi ra vườn sửa đồ cho nhà mình. mình đứng nhìn ông xây sáu ngôi mộ có khắc hình chân dung -bằng-cát-trắng quanh một góc cây ở lưng chừng đồi – nơi ông ấy vẫn đang cố sơn lại vành bánh xe guồng nước cho mình. trong lúc mình đang nhìn 3 ngôi mộ khắc chân dung 3 người đàn ông quí tộc bằng cát trắng – vì tự hỏi tại sao cát có thể cứng như đá, thì cô con gái bỗng chạy lại chỉ vào mình. chồng bà sẽ chết vì bệnh tật, bà sẽ bị quỉ dữ nhập vào. ba nó hớt hải chạy đến bịt miệng đứa con gái thì mình tỉnh giấc.
mình nhìn quanh chỗ mình ngủ, con rồng đỏ phun lửa vào quả cầu mình đã mơ tối hôm trước. còn một con hạc gỗ nằm giang rộng hai cánh, cạnh nó là con búp bê matryoska, cạnh đó là hai bức tượng thiên thần đang tưới nước. mình tự hỏi vật nào trong những vật này đã bị ám? chứa trong nó câu chuyện tối qua? khả năng cao là con búp bê, vốn được gần một đứa bé gái mắc bệnh mà chết, hay hai thiên thần được để đầu giường người bệnh để cầu an?
tối hôm trước, sau khi chuyển từ phòng độc thân của xã xuống sofa phòng khách ngủ, vc mình ngủ yên được một đêm, sau đó thì mình chuyển đầu. khi rơi vào giấc ngủ độ hai mươi phút thì con rồng phun lửa vô mặt mình. nó có oai lực đến mức làm tim mình đập mạnh cả khi mình giật mình mở mắt. mình hỏi ba, con rồng này từ đâu ba có. vì nhà cũng du nhập đồ từ hai phía gia đình ba và dì. thành ra, một số đồ có tuổi đời hơn trăm năm. xã mình nói hai con rồng này được ông mua từ một người trung quốc trong kì dự hội chợ hơn hai chục năm về trước. ổng mua ở ny.
rồi ổng hỏi mình nếu thật con rồng nó có khả năng trấn áp như vậy thì nó sẽ có từ đâu. dẫn đến câu chuyện mở đầu. tối qua là một tối căng thẳng. số là sau khi ở nhà ba và dì được 4 đêm, mình bắt đầu thấy mệt. dì lúc nào cũng hét không, không được làm cái này, không cái kia. kiểu bả nói rất mất lịch sự. kiểu không được đụng vô vật gì không hỏi bả. mình thấy oải. ba chồng cũng than khoảng một năm trở lại đây, thì dì bắt đầu ra lệnh hơi nhiều. kiểm soát mọi thứ. bọn mình đi đâu, làm gì, mấy giờ, với ai, bà ấy đều ghi vào một cuốn sổ, và nhắc từ đầu ngày rằng giờ này xã mình sẽ gặp người này, tên này, bàn việc này. sau đó đến giờ đó thì xã mình sẽ gặp người kia chỗ kia, tên này. mình thất kinh.
xã mình thuộc dạng hay khoe các cuộc gặp làm ăn này nọ, nhận tin xong, về đến nhà là dì hỏi kĩ lại thời gian, rồi gặp ở đâu, làm gì, bàn nội dung gì. sáng qua, vc mình bàn thôi không về nhà nữa, đi ăn sáng, vô thư viện, xong lên thuyền dạo rồi ăn tối mới về nhà. tất nhiên, ngày giờ cũng đã được ghi sẵn trong cuốn sổ của dì. tối qua, ba và dì ra ngoài, lúc về thì ba quạu. ổng nói sao vc mình muốn vô thư viện? thư viện có gì ở trỏng? xã mình mới nói ba thực sự muốn biết hả?
mình thấy căng rồi, nhưng mình ngồi ở bàn, ngoài cuộc chiến của cha con ổng. thật ra thì mình không giỏi cãi nhau, ngoại trừ bất đắc dĩ quá phải cãi mới cãi, còn không tránh cho nó lành. xã nói mấy ngày qua dì la hét um sùm vợ con làm nó không dám đụng gì đến bếp nhà dì nữa. mà ba cũng nói độ một năm nay dì thay đổi phải không? mình ngồi ở bàn than thầm, trời ơi, xã mình dại. dì nghiện rượu. bà ấy bắt đầu uống từ giữa trưa, sau khi bà ấy có rượu thì bà rất gần gũi, thân thiện, nhưng trước đó thì căng. bà ấy quạt hết cả ba người, thậm chí, ra nhà hàng ăn, bà cũng rất mất lịch sự với nhân viên phục vụ. ba chồng than thì than như vậy, nhưng ổng nhu nhược từ hồi 40 năm trước rồi, đến nỗi em xã mình không nói đến nữa. ổng than vậy chứ ổng không làm gì được, vì ổng cần bả. cần kiểu gì không biết. đàn ông thì cần nương tựa nhiều hơn phụ nữ. chăm sóc, dọn dẹp, làm việc vặt trong nhà, dù dì không đi chợ nấu ăn tươm tất, nhưng cũng có cái bỏ vào mồm.
xã mình nói cho đã xong, dì nói để bả sửa. mình nghĩ thôi rồi, xong. nói ra làm gì, nhà họ, họ có quyền làm gì họ muốn, mình nói cái-mình-cảm-thấy, họ ghét thêm thôi. mà xã mình hí hửng, bảo chờ xem. sáng, chào ba, chào dì xong, bả nói có cà phê rồi. vì bả biết mình uống cà phê. rồi bả ngồi đọc báo, ba ngồi kế bên đọc báo, mình cầm li cà phê ngồi nhìn họ, cảnh i chang mấy ngày trước. xã mình xuống, dì nói có bagel đó, con muốn ăn thì ăn. bả không thèm nói tiếng gì đến mình. xã nói tụi con ra mcdonald’s ăn. bữa qua, ba chồng hỏi xã sẽ đón mình ở thư viện đi bảo tàng, bảo tàng gì chẳng biết, mấy giờ không hay, nhưng bà dì thì ghi cẩn thận vô sổ. kiểu là khỏi nói nó biết, đến đón nó thì nó hay.
bà má chồng cũng căng khi bọn mình qua thăm bả nhưng căng kiểu khác. kiểu bả là hơi miệt thị nhưng vẫn hòa nhã. còn ba và dì dân thu nhập thấp, nghỉ hưu sớm, từ 50s đã nghỉ hưu, không giao tiếp nhiều, bởi vậy họ hay vặt vẹo chuyện nhỏ, vì họ có cái gì khác để làm đâu. mình thì nói xã, too much work. ổng giận mà mình cũng cáu. ổng nói nhắn tin hỏi họ đi bảo tàng thì muốn bao lâu thì xong? mình nói, em xong với ba má anh rồi. đón thì đi, đi bao nhiêu lâu, biểu về thì về, tui không í kiến nữa.
nhiều khi mình ghét con mắt mình ghê. nó thấy những điều không nên thấy dù tai mình luyện cho điếc một phần rồi. ghi ra để nhớ mà xử sự lần sau, chứ cũng không để bụng. sau này quên rồi, gặp họ lặp lại lỗi này thì mất vui.
lúc xã mình nói toẹt lí do, mình nói văn hóa khác quá, em không hiểu, bên mình thì tự hiểu là chính. ổng nói ổng cũng chả hiểu sao ổng lại toẹt ra như vậy. có phải thiếu suy nghĩ không?
Nghe kể thấy kinh hồn.
Con thấy thú vị – nếu một vật bị ám và mang theo trong nó một câu chuyện thì giống mình có cơ hội quan sát một đời sống khác. Hồi con đi Salt Lake – cậu host ở đó cũng có khả năng nhìn được spirits nhưng mất đi lúc cậu lên 9 và cậu thấy tiếc.
Kinh hồn là cái bà “dì” kia kìa, không phải vật ám đâu. Cô khoái nghe kể chuyện như thế. Có lẽ óc sáng tạo của cháu muốn trồi lên ra khỏi tiềm thức nên cháu nằm mơ. Cô thỉnh thoảng nằm mơ và khi thức giấc còn nhớ là ghi lại liền.
cô dịch bài thơ hay, vậy bên nhà cô cũng bắt đầu có đuôi rồi hihi, nhà con thì có rồi 😛
ghê nhẹ…
Chú thì phải như xã tui – ngủ thấy có người lôi ra khỏi giường mà tỉnh dậy vẫn còn đau ở chỗ bị kéo :))
haizzz, tui đi ksan nhiều, gặp cũng nhiều nhưng hoà nhã thôi, chưa bị như xã của bạn
chắc tại người ta thấy chú …đẹp trai chăng :))