ổng xanh mặt nhìn mình, quá trễ rồi em, không phải mình thấy nó cũng ok mới trả giá rồi giờ còn có phút chót thì em đổi ý? ổng uống ực 2 viên ibuprofen cho đỡ choáng.
mình nhìn ổng rồi nói mất bao nhiêu nếu mình bắt đầu lại, ổng nói 5 ngàn. nhưng họ đã dọn ra hết rồi. 7 đứa con đó bây giờ không mua thì họ làm sao? mình nói ai bán nhà không phải dọn nhà ra? anh lo cho họ? cho anh suy nghĩ một đêm. nhưng em nói ý em rồi đó, căn nhà này sửa quá nhiều, phải bỏ vài bức tường phải đẩy nguyên cái bếp sát tường, phải thêm cửa sổ, sửa cửa ra vào, sơn lại tường, làm lại nhà tắm phòng master , sửa lại mái, nâng mái làm patio. anh cho em 100 ngàn em sửa em chịu không?
thôi đi ngủ, mai tính tiếp. nước cờ này coi vậy mà hiệu quả vì sáng nay ổng nói anh muốn em cùng anh trải qua khó khăn này, mình sửa hết nhà theo ý mình, nếu không được năm sau mình bán rồi dọn đi chỗ khác. lại hoãn binh :)) . mình nói tại anh thấy em ở không nên cho em việc để làm hả? có khi sau khi sửa xong em không dọn đi đâu vì nó thành nhà mình rồi.
em có một điều kiện, sửa trong nhà xong rồi mới ra đồng. anh cũng nghĩ vậy.
nói vậy chứ có khi mình có cánh rừng theo ông fukuoka nó níu mình lại không chừng. từ đây đến đó để lên tinh thần mình tìm nhà đẹp coi cho đã mắt trước.

tui là tui chờ căn nhà có cửa ra rừng (chớ k phải ra vườn) của cô nha…
trồng rau tự nhiên như đám rừng luôn chú hihi