bữa đó là thứ ba, xã chở mấy đứa nhỏ đi tham gia hướng đạo sinh. mình ở nhà với thằng pax và 3 thằng mèo khác. phải nói là xã ép mấy đứa nhỏ tham gia vì muốn tụi nó tiến bộ về tiếng anh. tụi nhỏ phải tự điền hồ sơ tham gia và đăng kí online. nói chung đứa nào cũng mặt một đống.
trước khi xã chạy xe đi, mình ngồi trong phòng khách, đối diện lò sưởi đang bật, đọc cuốn tiểu thuyết “trâm”. thằng pax nằm bên mình. hai đứa mình nghe tiếng đập bóng rổ. mấy tuần trước xã và anh con trai mình làm cái xà đập bóng, để ngay lối drive way. trong nhà cũng chỉ có anh con trai chơi bóng rổ, nàng đại thích bắn súng hơn, còn cô út luyện game trên phone. tiếng đập bóng đều đều trước khi xe xã chạy và vẫn tiếp tục sau đó. mình nghĩ anh con trai chắc lại dỗi papa không thèm đi, ở nhà chơi bóng. thằng pax vểnh tai lên rồi chạy ra phía cửa. nó quay lại nhìn mình vẫn ngồi trên sofa đọc truyện.
mình nghĩ đến cảnh nhìn thằng con trai đang giận dỗi cũng không vui gì, chi bằng đợi nó chơi xong rồi nó cũng vô nhà, làm như không có chuyện gì xảy ra là thượng sách. thằng pax thấy vậy chạy lại mình nằm tiếp, đầu vẫn hướng về tiếng đập. nửa tiếng sau, tiếng đập dừng, mình nhìn ra cửa coi thằng con trai có mở cửa bước vô không? lúc đó trời tối hẳn. không-có-ai bước vô. hừm. vậy là không phải thằng con trai mình đập bóng, có thể là hàng xóm qua chơi?
nhà mình cách hàng xóm kế bên khoảng 300 mét, bên đó là ông già 75 tuổi, hàng xóm bên phải trẻ hơn nhưng ổng cũng có cột bóng rổ. hàng xóm trên đồi 50 tuổi. khả năng cao là ông đó đi bộ xuống nhà mình đập bóng độ nửa tiếng xong đi lên?!
điều ngạc nhiên là pax nó không sủa tiếng nào, bởi vì vậy nên mình mới nghĩ con trai mình chơi bóng.
mình kể câu chuyện này, sau đây là phản ứng của người trong nhà.
anh con trai: lần sau mẹ phải quay phim lại. lỡ mẹ quay bên ngoài không thấy ai mà bên trong clip có bóng thì sao? ảnh cười tủm tỉm.
xã: có mấy lần anh thấy pax nó nhìn ra cửa sủa um lên mà bên ngoài không có ai. (tới đây là hết)
nàng út: ghê quá mẹ.
nàng đại: con nói trong nhà này có người mà mẹ không nghe. đây không phải lần đầu con nghe tiếng bóng đập, con nghe 2-3 lần rồi, toàn nửa đêm không.
căn nhà này sạch
mình nói với nàng đại vào một buổi sáng cách đó một tháng. sao mẹ chắc chắn nó sạch? vì không có người nào chết trong nhà. căn nhà trải qua bốn đời chủ, tất cả dọn ra đều không vương vấn gì. trong căn nhà này đầy ắp tiếng cười của những đứa nhỏ.
trong đầu mình hiện ra 8 đứa trẻ từ 3 tuổi đến 17 tuổi, chen chúc nhau trong căn bếp này. trước đó nửa căn nhà lặng lẽ hơn với 3 người, trước nữa chỉ có 2 người chủ nhà. nhưng không ai chết trong căn nhà này. có chăng là mấy con mèo còn thích lảng vảng trong nhà, 2 hoặc 3 con.
mẹ nghĩ họ cho rằng khi bán nhà đi rồi tức họ không có quyền gì trong căn nhà nên họ không gửi một phần tâm hồn mình lại. không như người việt mình, căn nhà thể nào cũng có một linh hồn nên họ đi rồi vẫn để một phần hồn của mình lại.
căn nhà dù lớn hay nhỏ, cứ mỗi một cánh cửa hay một tấm màn sẽ là một khung không gian trong đó. thế nên, dù căn nhà nhỏ mà có một tấm rèm, đôi khi nhìn thoáng qua cứ như thấy một người lấp ló trong đó. căn nhà của mình có tổng cộng 34 không gian như vậy. 6 phòng ngủ 8 phòng lớn trên dưới 12 cánh cửa closet trong nhà, 4 phòng tắm, 5 cánh cửa mở ra ngoài và một nhà kho 2 tầng.
một vài ngày mình lại dùng “rada” để xem xét hết từ trong ra ngoài căn nhà, không sót gốc nào. bởi vậy mình mới có thể tự tin nói căn nhà này “sạch”.
nhưng nàng đại thì không.
phòng nàng đại nằm trên tầng một, cuối dãy cầu thang. nàng đại thích yên tĩnh, không ai đi ngang qua đó vì ở đó là cuối hành lang của tầng một. phòng nàng đang sửa nên cánh cửa phòng bị tháo ra. đêm đó nàng không ngủ được- bởi có quá nhiều tiếng bước chân trên nhà. sau đó nàng chuyển vào ngủ chung phòng với nàng út. mình hỏi nàng thế nào? nàng bảo ngủ rất êm. mình bảo nhờ phòng có cửa.
cửa chính là tấm bình phong ngăn hai không gian, hay còn gọi là kết giới.
sau đó nữa thì nàng than phiền nghe tiếng đập bóng mỗi đêm, nàng nghe được vì em nàng mở cửa sổ. mình bảo đóng cửa sổ lại. nàng còn cẩn thận hơn, để một con tiber bên cạnh. nàng tin rằng chú gấu bông đó sẽ bảo vệ giấc mơ của nàng.
những người bên ngoài
tiếp tục câu chuyện bên cửa sổ một tháng trước. căn nhà này sạch nhưng không chắc bên ngoài, vì mẹ biết bên ngoài có nhiều người.
nhà mình nằm trên đồi, dưới chân đồi là nhà thờ lutheran, đồi bên kia là một nghĩa trang. đa số người bên ngoài hiền. buồn là trong số đó trẻ em rất nhiều, chết trên đường đi đến bác sĩ, không biết đã bao lâu cứ đứng bên vệ đường như thế, mặc những chiếc áo ngủ và mặt vẫn còn ngạc nhiên không hiểu chuyện gì xảy ra. nhưng vẫn rất hiền. đúng là nơi sùng đạo có khác.
muốn biết chùa hay nhà thờ nơi nào có tu tốt hay không cứ thong thả dạo vài vòng quanh đó, thấy lòng dễ chịu, thoải mái là biết thầy nơi đó chuyên tâm tu, còn thấy bức rức, ngột ngạt thế nào thì hiểu thầy cũng xao nhãng chuyện tu hành, khiến sinh linh quanh đó không thuần.
hôm mình treo cái chuông gió vào cây cổ thụ trước nhà, tối đó nàng đại nằm mơ thấy có một nhóm người trang phục thế kỉ 16-17 nhảy múa dưới chính cái cây đó. mình bảo đó là do cái chuông gió nó mang đến niềm vui. nhưng mình cũng nghĩ có một khả năng khác. khả năng là mình bây giờ là chủ nhà rồi, dù giấy tờ chỉ là giao dịch giữa người và người nhưng quỉ thần cũng chấp nhận giao dịch ấy nên họ không còn hiện lên với mình nữa. bởi vậy mình phải rèn tâm mình sáng thì họ mới phải kiêng dè mình, bằng không họ đứng ngoài cứ chập chờn muốn vô nhà.
tiếng đập bóng xảy ra vào thứ ba tuần trước.
hôm nay là thứ ba.

Hấp dẫn.
vậy hả cô? đất này lành hơn bên nhà bà nana .
tui có bạn ở pháp, nhà nó đối diện 1 cái nghĩa địa. lâu lâu tui qua thăm nó, ngủ phòng nhìn xuống cái nghĩa địa mà k thấy mơ màng gì.
về vn, cứ đi bay trong nước hay vòng vòng nhật, hàn, đài, ngủ khách sạn là lúc nào cũng chộn rộn.
có người bảo đất châu á này thiêng hơn, nhưng tui nghĩ châu nào mà chả có linh hồn qua lại. không biết tại khách sạn nó vậy, hay là tại tui ngủ một mình (nếu k đi bay, mà đi chơi 2 mình ngủ thì lại ngon)?
cô soi rọi ánh sáng khoa học dùm cái.
thuộc về và không thuộc về. ơn khách sạn đâu phải nhà họ nên họ cảm thấy bức rứt, quậy qua mình. chỗ họ phải ở nghĩa trang mới đúng. ra đó rồi thành nơi yên nghỉ. trong nghĩa trang chỉ có ma hiền hà, ngoài nghĩa trang mới có ma dữ :).