một sáng, mình nhấm nháp món súp cua, nhận ra hương vị của món đặc sản của một nhà hàng cách đây 30 năm, ở một nơi cách xa mình hàng ngàn km. chợt nghĩ, à thì ra nó được nấu như thế này.
1 2
một sáng, mình nhấm nháp món súp cua, nhận ra hương vị của món đặc sản của một nhà hàng cách đây 30 năm, ở một nơi cách xa mình hàng ngàn km. chợt nghĩ, à thì ra nó được nấu như thế này.
Cô đọc thôi, không biết nói gì, dù rất bài rất thú vị, nhất là cái mục bóng đen chầm chậm đi trong nhà, rồi kỵ sĩ cưỡi ngựa chồm chân lên cửa. À, làm sao cháu phân biệt cái nào là thật, còn cái nào chỉ là cái cháu thấy mà không ai thấy? Nó mờ mờ, hay trong suốt, chỉ nhìn thấy vài nét chính thôi?
cái bóng con thấy giống cái bóng một người đứng dưới ánh nắng, nhìn cái bóng màu đen của mình. nhưng cái này nó đứng thẳng như một người rồi nó từ từ đi qua đám nhà con đang tụ tập. đi sát phía sau. nếu ai khác thấy thì chắc la lên rồi 🙂
Lối nhỏ đi đâu lâu quá rồi?
mê đọc truyện ngôn tình đó cô hihi
Mê đọc truyện gì? Nói cô tìm đọc.
để con viết entry kể cô nghe hihi
Hổm ray chờ truyện ma của Lối Nhỏ đây.
hihi con hết thấy ma rồi cô ơi
kể nghe cái này, cái máy phim của tui hơn 50 tuổi rồi, mua ở nhật. qua đó tui mới thấy lạ là người nhật người ta rất thích sưu tập đồ cổ. máy phim lỗi thời mà bên đó có hẳn một cộng đồng doanh nghiệp mua bán máy ảnh phim. rồi sau đó, tui thấy họ sưu tập đủ thứ đồ cũ, mấy cái mà mình không bao giờ nghĩ ra như chén bát, sách ảnh,… giờ đọc cô tui mới hiểu là người ta tin đồ được tạo ra lâu cũng có linh hồn. chắc vậy nên người ta trân trọng đồ cũ như vậy
người nhật xài hàng nội địa không xài hàng xuất khẩu, rồi chú dùng cái máy phim đó có gì bất thường chưa kaka
mới 50 tuổi à, nên hồn còn thơ, chưa quấy :))