mùa vội

david lúng túng. mình cũng lúng túng. ở tuổi này phụ nữ biết mình muốn gì, những thứ mình vốn cho là điểm mạnh ở tuổi 30-40 bỗng chốc trở thành thừa thãi ở tuổi 50. bởi vì thức ăn anh nấu đôi khi không vừa miệng họ, sở thích không rượu bia thuốc lá đôi khi là đương nhiên. đối tượng mình nhìn tới mắt họ hơi cao chút. trừ khi họ có một sở thích đặc biệt như mấy cô chủ tiệm nail – thích người cùng ngôn ngữ.

trời chuyển xám xịt. mình vẫn đọc ngôn tình dài tập. app truyện mình có đã lên con số hơn năm, tức là kho truyện mình dường như vô tận. mở mắt thấy cây bắt đầu điểm nâu vàng. gốc cây đẹp như tranh thủy mặc bên đường bắt đầu rơi lá. năm sắp hết. bỗng nhớ lời một bài hát “tháng chết về năm “.

cây táo sau nhà trĩu quả. trái nho nhỏ, màu đỏ đẹp trong nắng mấy hôm thì mưa đổ làm vỏ thâm hết. nhà lại đầy khách. không biết sao dạo này chồng luôn có bạn ghé thăm. cả tuần rồi giờ bạn rủ cả bạn gái qua. nhớ lại trong gia đình bà con bên chồng giàu có luôn có vài nhân vật không phải người thân trong nhà nhưng biết rõ các mối quan hệ và các sự kiện của chủ nhà, thậm chí còn nhắc cho chủ nhà nữa.

cứ như là một nghề của họ. giờ nhà mình có một. vợ chồng em trai qua nói nhỏ mình, vì là bạn lâu năm của xã nên họ không nói nhiều nhưng rất lạ. bạn lâu năm bặt tin tức hơn 20 năm rồi một ngày đến nhà mỗi ngày kể cũng lạ. lái xe 5-6 tiếng để qua giết mấy con kiến hay dọn nhà kho. mình cảm thấy nổi hết da gà. chỉ nói anh muốn giúp bạn anh biết từ thuở hàn vi nhưng mà nịnh bợ cỡ này thật cũng cảm thấy nuốt không trôi.

cô con gái lớn sau khi sinh đứa thứ ba thì bỗng thích làm vườn. nàng trồng 15 cây cà chua rồi thu hoạch mỗi ngày. nàng quyết định bán nhà. mình bảo nàng mua cái nhà lớn hơn và đất rộng hơn? không. nàng bán cái nhà này mua cái nhà giá bằng phân nửa, nàng nghỉ làm toàn thời gian chọn làm bán thời gian. nàng sẽ dành thời gian còn lại để làm vườn. mình nói vậy là nàng chọn sống như một tu sĩ, vật chất giảm để gia tăng tinh thần. xã nói cho dù nàng làm bán thời gian thu nhập của nàng vẫn cao hơn thu nhập bình quân ở đây.

một gia đình tăng qui mô con người nhưng giảm tiện ích thì tương lai không thể nào sống wealthy được. anh biết. anh không chọn sống như thế.

một lần lái xe về nhà xã hỏi nếu anh nghèo đi em thấy chúng ta sẽ sống như thế nào? vui, mình nói. nhưng mà em không tin chúng ta càng sống càng thụt lùi bởi vì chúng ta tin tưởng lẫn nhau, chúng ta tự tin, chúng ta tin vào giá trị tốt đẹp, chúng ta hạnh phúc, tích cực. vậy thì vũ trụ sẽ cho chúng ta sống ngày một tốt hơn mới đúng. em sở dĩ thất bại ở cuộc hôn nhân trước vì người kia không tin hay không muốn đối mặt với cảm xúc chân thật của mình.

con nhờ mình mà sống tốt hơn chồng sống cùng mình mỗi năm thu nhập tăng lên mấy lần. so với lúc gặp mình đã gấp 10 lần rồi. phải số mình vượng phu ích tử không. phải. nếu mai nhà lại hết tiền xã bắt đầu lại ổng vẫn cảm thấy đời không phải là bế tắt vì mình sẽ nói chúng ta có kinh nghiệm hơn khi bắt đầu level thấp.

tranh vẽ 4 con chó nhà của chồng sau bà vợ cũ ông chồng hiện tại

mùa vội. chị bạn mình theo dõi gia đình năm nay chuyển sang công tác bên nga. chị lại bắt đầu một năm nguy hiểm như chị vẫn nói. ngoại giao là nghề đi trên băng mỏng. mình tự hỏi chồng chị làm thêm mấy năm nữa thì về hưu? mấy căn nhà vợ chồng mua xong một năm nghỉ có vài ngày làm sao bảo dưỡng? đời mỗi người là chuyến hành trình thú vị, mình ở nhà chọc chồng con cười haha hihi thấy đời nhẹ tênh trôi qua cửa, rồi lại tự lên dây cót tinh thần “ con đừng nhìn mẹ an nhàn như thế vì pa mẹ đi đến level cao rồi, tụi con còn ở level thấp của cuộc đời, còn va chạm nhiều ở phía trước”. nhưng gọi điện cho mẹ lại kể, mẹ ơi tay con nó mềm như thế, mở tay ra đời trôi qua kẽ tay dễ dàng, lúc chăm ba đứa con thơ, mẹ chồng khắc nghiệt, việc nhà mỗi ngày mười mấy tiếng tay vẫn mềm.

rồi lại tự nhủ phúc như thế trả lại đời như thế nào đây?

Bình luận về bài viết này