những mảnh rời rạc

xã nói hôm nay nhà ta có vẻ khác biệt, bộ bàn ghế của phòng game đã về, nhà ta lại có thêm một phòng hoàn chỉnh, mặc dù trần phòng ngủ nước vẫn rơi tỏng tỏng. nhà ta chuẩn bị xong phòng tắm thứ ba. em muốn có bồn tắm mới. anh nghĩ anh chọn bồn tắm đứng ? nhưng ý em sẽ là ý cuối cùng. mình cười haha sau đó hihi. xã bảo cười yêu thế.

một ngày nọ, mình đến barnes &noble mua một cuốn sổ tay làm từ da và từ ý. giấy vàng và hàng có khoảng cách vừa phải, dành để viết tiểu thuyết. có lẽ vậy. nhưng lúc nào thì chưa biết. có nhiều mẩu vụn vặt trong đời đủ viết truyện ngắn, một tuyển tập. có thể đóng tập thành blountville bao nhớ hay tennessee trong mắt ai. tựa như những mẩu chuyện giáo dục công dân đơn giản, đưa lên kệ thành sách bán chạy trong năm không nghệ thuật vì chỉ có một thể loại tường thuật và kết thúc có hậu. đưa vào bài học dẫn những đứa trẻ đến lòng hướng thiện tông giáo.

mà đời thì ngược quá nhiều.

tỉ như cuộc hôn nhân có được trong năm mươi năm, rồi người vợ nói với người chồng trong phòng cấp cứu ở một bang xa lắc, cách mấy ngàn dặm là anh chuẩn bị tinh thần nhắn mắt lìa đời không thấy tôi. tài khoản ngân hàng chung của chúng ta vẫn là nên tách ra. bà quên năm mươi năm người đàn ông đó luôn nghe theo ý bà, bà quên những năm tháng ông chơi trong dàn nhạc địa phương và bà chưa từng vắng mặt làm khán giả. những thứ giá trị vĩnh hằng mà con người luôn hãnh diện như lòng chung thủy, tình yêu bền vững, cùng nhau vượt qua trắc trở, vào lúc cuối của cuộc đời hai người bà dường như không thấy chúng tồn tại. chỉ còn lại sự ẩm ương ích kỉ trong người bà. vỡ vụn không nuối tiếc, như những lọ thủy tinh đẹp đẽ được bà buông tay.

hay người phụ nữ ở tuổi biết mình muốn gì. vội vã quay về mối tình đầu sau cuộc hôn nhân tình một phía suốt mười bốn năm. người đàn ông mình hỏi cưới, người mình tận tình chăm sóc, có con và rồi một ngày phát hiện tất cả những thứ được gọi là gia đình nhỏ chỉ có mỗi mình xây dựng. người đời gắn cho mình mác phụ nữ độc lập tự tin, bước đến nắm lấy thứ mình muốn, bao gồm cả mảnh đời người đàn ông mình muốn. chỉ có mình mình biết ấm lạnh sau cửa là gì. hôn nhân ư, được kết hôn, con cái ư , được, có con. chỉ là tim người đó không ở đây, tâm người đó không có mình. rồi cô chợt nhớ đến ba mươi năm trước, cũng từng có người đàn ông nói với cô- em hãy làm những gì em muốn.

rồi một ngày cô gọi hỏi anh còn muốn gặp lại cô không? anh nói nếu em muốn, hãy đến đây tìm anh. rồi cô thu xếp đống hành trang nhỏ bé, chạy về phía anh, nhận ra tình đầu vốn tưởng là xốc nổi ở tuổi 17 lại có thể là bến đỗ của cô ở đời này. cô lại trở nên tự tin thốt lên anh ở đâu em sẽ ở đó cùng anh. rồi cô gặp người đàn bà khác nghe xong câu chuyện của cô, bảo với cô là tình yêu vốn đơn giản và chân thành, nhưng tốt nhất mình hãy yêu bản thân mình trước.

hay bỗng nhiên con người thấy mình có thể tụt hậu so với lũ ai mình tạo ra nên ngày ngày đều chơi cờ với máy để đọ sức mạnh thông minh của con người, hay lí giải về các vấn đề ngoài vũ trụ, hay đào lên các định nghĩa trong quá khứ vì sợ rằng có thể mình bỏ sót điểm nào đó về sự giải phóng của nhân loại.

mình đã từng nghĩ truyện ngắn hẳn rất đặc biệt với kết lửng, rồi giờ mình thấy tiểu thuyết vừa thử thách lại vừa quyến rũ. sự vô tận của ngôn từ làm người ta thấy sợ hãi và bị hấp dẫn trong hành trình không có điểm cuối. đẹp đẽ và cá biệt, mênh mông trong vùng không biên giới của suy nghĩ. chính vì điều ấy, tiểu thuyết là lựa chọn không tồi cho việc thể dục não bộ.

nói vậy thôi, hấp dẫn mình không phải là truyện dưới 100 chương nên mới thế.

đời vì ta mà lao lực

ta vì đời suy nghĩ lao xao

táo nhà

Một suy nghĩ 2 thoughts on “những mảnh rời rạc

Bình luận về bài viết này