Trôi thanh

Một sáng, xã nhắn trên discord toàn đội bản nhạc “op …i did it again” của Britney Spears, mình bật cười nói cảm thấy sống lâu ở đâu cũng toàn là chuyện khôi hài, một hình ảnh chợt nhớ trong phim nào đó, hay một đoạn nhạc, không có buồn. Ổng nói cuối cùng có 2 loại thôi, một loại càng sống càng vui vẻ, loại kia thì càng sống càng buồn tẻ, đến lúc nào đó quá buồn quá tối, tự giết chính mình.

Phải, xã mình có xu hướng trầm cảm tự sát, mấy năm nay ổng xoay quanh những vụ tự sát ổng biết đa số ở độ tuổi của ổng và lí do cảm thấy mình tuyệt vọng. Ổng nhìn mình nói câu xanh rờn, em là hi vọng của anh. Tui thấy sự tuyệt vọng từ ổng cười khằng khặc leo qua tui. Aaaa đời bẫy mình !!!!

Mỗi mùa tiễn đưa một người

Nàng đại gọi khoe hai chị em chạy lên chùa gần nhà vác gạch đá xây chùa một ngày. Chùa này khởi công gần hai chục năm trước nhưng theo tinh thần không kêu gọi đóng góp nên ai rảnh rỗi thì lên phụ một tay, cho nên chùa mới xây lâu như vậy mà chưa xong.

iPad tự sửa lỗi chính tả cũng tự động viết hoa sau câu, mình cũng lười sửa nên sẽ thấy bài này viết tự nhiên như mọi người

bothell chuyện

mấy bữa trước cột cờ ở khách sạn hạ, xã nói để tưởng niệm kirk. kirk a, mình hiểu được là tên người nào lúc hai vc đi zulu’s chơi board game. xã nói giờ biết chưa? sao em không nói gì? nói là buồn quá sao.

lá thu

chỗ mình ở đã vào thu. từ khi thấy mát lạnh giữa trưa thì mình biết thời tiết vào thu rồi. sau đó trời âm âm u u cả tháng, rồi sau bữa giờ đi học của mấy đứa nhỏ cứ còn tối om om là phải dậy.

thu sang.

cõi hoang mang

có một dạo, từ hồi còn multiply, mình đọc blog một chị hà nội, di cư sang tiệp, chuyên viết về các món ăn (và cả những thứ khác).

blog chị viết nổi tiếng đến độ có một vài tờ mạng chỉ săm săm đọc bài chị rồi về xào nấu lại trên trang mình.

thế rồi phôi pha. Tiếp tục đọc

tám

ngồi chờ khách airbnb đến, gắn cái tai nghe nhưng không có nghe gì lại có hứng viết. chiều nay, trong lúc dọn phòng cho khách, mình tháo cái lãng tai ra, căn phòng đột nhiên tĩnh mịch. mặc dù căn hộ mình gần thang máy, nên mình có dặn  hờ khách phải mang cái chặn tai khi ngủ vì biết hàng xóm mình toàn dân về nhà nửa đêm về sáng.  Tiếp tục đọc

một bữa nhớ thơ

viết cái tựa xong để 3 tuần không ngó tới. thấy làm ở goodwill chân tay vậy mà về đến nhà là đứt hơi. vậy mà tối qua, sau 8h làm ở goodwill, mình chạy lên chợ châu á, nó tên việt nhưng chủ là chinese, mà người làm thì 50% vietnam 30% mễ, còn lại mới là chinese. đứng học mã của mấy loại rau hết 2 giờ, nếu mình không mất kính cận thì còn ở nữa, nhưng mất rồi, nên phải chạy về trước khi không thấy gì.  Tiếp tục đọc