chú phi công gửi tặng một tập ảnh nhỏ. lúc ấy mình nghĩ sẽ viết một chút về tác phẩm này. sau đó đợi chút nắng , đợi mãi đến mấy tháng sau.
mình : nắng mà cũng phải nghẹn một đoạn.
để mình giải thích vì sao vắng viết lâu như vậy, lí do: mù công nghệ. không biết lúc nào wordpress chuyển qua jetpack, lần cuối mình đăng bài trên này chắc là giai đoạn chuyển tiếp cuối cùng cho khách hàng sử dụng wordpress có thể đăng bài sau đó thì không được nữa. tên blog của mình có trả phí sử dụng cho nên khi mình quên mật khẩu bỗng nhiên mọi thứ trở nên khó lên, email đăng kí tên miền, câu hỏi bảo mật v.v. làm mình nản bỏ hết một đoạn thời gian.
chị đăng thư viện nhà chị. thư viện là góc nhỏ trên căn penthouse. ngoài cửa sổ là cả một góc trời với nhiều khối nhà cao tầng. nhà chị chắc ở tầng 32 hoặc cỡ đó. hai vách phòng là kệ sách, uốn cong trên đầu, giữa phòng là bộ sofa da, dầy, êm và bàn thấp để sách. căn phòng tối màu để nổi bật cảnh trí bên ngoài cửa sổ.
đó là bức hình chị đăng vài tháng trước. mình nhìn từ ngoài cửa sổ vào phòng thư viện. vẫn là ánh sáng của ngày đẹp trời, nắng vàng rực rỡ. mình nhìn thấy giữa tấm kính chắn ngang là khuôn mặt một người phụ nữ, mắt nhắm nghiền, miệng mím chặt thành một đường cong. tóc bà ngắn ngang vai, xõa ra. chỉ có khuôn mặt lơ lửng từ giữa phòng nhìn ra chỗ mình.
mình hẳn là đang lơ lửng bên ngoài căn phòng nhìn vào. có gì đó không giống như người phụ nữ này đang ngủ, một khuôn mặt lơ lửng giữa phòng, ngay tầm mắt mình. mình tiến lại gần nhìn khuôn mặt đang yên lặng và bất động. miệng mím lại thành một đường cong. bỗng mình nghĩ đến một vấn đề, mắt bị khâu và miệng bị khâu. một người chết bị như thế là thế nào? không phải bị ếm đi? chấn phong thủy ?
tòa nhà này được xây xong mới bao lâu …