bóng hoa

trương học hữu có bài hát mang tên “đợi em đợi đến hoa cũng tàn”. mình nhìn anh ngồi hát trên sân khấu với mái tóc óng ánh bạc. nhìn thời lãng tử của tứ đại thiên vương mà giờ không còn thấy lại. hoặc giả thời đại này khác biệt, vẻ đẹp cũng khác biệt.

một đời vua một đời thần

để mình giải thích vì sao vắng viết lâu như vậy, lí do: mù công nghệ. không biết lúc nào wordpress chuyển qua jetpack, lần cuối mình đăng bài trên này chắc là giai đoạn chuyển tiếp cuối cùng cho khách hàng sử dụng wordpress có thể đăng bài sau đó thì không được nữa. tên blog của mình có trả phí sử dụng cho nên khi mình quên mật khẩu bỗng nhiên mọi thứ trở nên khó lên, email đăng kí tên miền, câu hỏi bảo mật v.v. làm mình nản bỏ hết một đoạn thời gian.

trăm năm biết có duyên gì hay không

chị đăng thư viện nhà chị. thư viện là góc nhỏ trên căn penthouse. ngoài cửa sổ là cả một góc trời với nhiều khối nhà cao tầng. nhà chị chắc ở tầng 32 hoặc cỡ đó. hai vách phòng là kệ sách, uốn cong trên đầu, giữa phòng là bộ sofa da, dầy, êm và bàn thấp để sách. căn phòng tối màu để nổi bật cảnh trí bên ngoài cửa sổ.

đó là bức hình chị đăng vài tháng trước. mình nhìn từ ngoài cửa sổ vào phòng thư viện. vẫn là ánh sáng của ngày đẹp trời, nắng vàng rực rỡ. mình nhìn thấy giữa tấm kính chắn ngang là khuôn mặt một người phụ nữ, mắt nhắm nghiền, miệng mím chặt thành một đường cong. tóc bà ngắn ngang vai, xõa ra. chỉ có khuôn mặt lơ lửng từ giữa phòng nhìn ra chỗ mình.

mình hẳn là đang lơ lửng bên ngoài căn phòng nhìn vào. có gì đó không giống như người phụ nữ này đang ngủ, một khuôn mặt lơ lửng giữa phòng, ngay tầm mắt mình. mình tiến lại gần nhìn khuôn mặt đang yên lặng và bất động. miệng mím lại thành một đường cong. bỗng mình nghĩ đến một vấn đề, mắt bị khâu và miệng bị khâu. một người chết bị như thế là thế nào? không phải bị ếm đi? chấn phong thủy ?

tòa nhà này được xây xong mới bao lâu …

đầy sương và mưa bụi

david lái chiếc tesla ngay cua quẹo ra đường. tesla có dáng vòm cong mượt, đèn đầu xe dài hẹp. tiến trong màn sương như một con lươn điện. nếu david biết nhờ anh lái chiếc tesla vào sáng đầy sương xám xịt và ẩm nước mưa lại gợi nên cảm hứng viết của mình, có thể anh sẽ lại nói “tôi sẽ giữ bí mật, không nói với ai”.

những mảnh rời rạc

từ rời rạc này thi thoảng rớt ra khỏi bảng từ của mình. phải ghim lại trên bài để nó không thành “vụn vặt”. không biết sao nó cứ tự động chuyển về vụn vặt.

một ngày đẹp trời, mua một chiếc mercedes cũ, nội thất đẹp, xe phù hợp tầm lái của mình. cảm thấy chiếc xe như được thiết kế dành cho người be bé như mình. ngẫm 10 năm tới đây là chiếc mình vi vu lại thấy thong thả. uhm chiếc rav 4 đó có phải không thanh bằng chiếc c300 này không?

mùa vội

trong khi david nói luyên thuyên về công việc của anh thì mình ngồi quan sát chăm chú. anh là người yêu việc, tự tin là người khỏe mạnh với không hút thuốc uống rượu ngồi bar. anh biết nấu ăn. thích phụ nữ có ngoại hình. mình nhìn anh một lúc rồi thả lời – người phụ nữ tôi chọn hẳn là phải đẹp, không thì quyến rũ, lại độc lập và tự tin. anh nói đi vì sao họ lại chọn anh?