chúng ta sẽ đi qua nhiều ngày trong cuộc đời, có ngày màu xanh có ngày vàng, có ngày đỏ rực có ngày âm u. vì lẽ đó một ngày được ghi lại để làm sáng rõ con đường nhân sinh của chúng ta đã có nhiều nhất là màu gì.
thinking
Trôi thanh
Một sáng, xã nhắn trên discord toàn đội bản nhạc “op …i did it again” của Britney Spears, mình bật cười nói cảm thấy sống lâu ở đâu cũng toàn là chuyện khôi hài, một hình ảnh chợt nhớ trong phim nào đó, hay một đoạn nhạc, không có buồn. Ổng nói cuối cùng có 2 loại thôi, một loại càng sống càng vui vẻ, loại kia thì càng sống càng buồn tẻ, đến lúc nào đó quá buồn quá tối, tự giết chính mình.
Phải, xã mình có xu hướng trầm cảm tự sát, mấy năm nay ổng xoay quanh những vụ tự sát ổng biết đa số ở độ tuổi của ổng và lí do cảm thấy mình tuyệt vọng. Ổng nhìn mình nói câu xanh rờn, em là hi vọng của anh. Tui thấy sự tuyệt vọng từ ổng cười khằng khặc leo qua tui. Aaaa đời bẫy mình !!!!
Mỗi mùa tiễn đưa một người
Nàng đại gọi khoe hai chị em chạy lên chùa gần nhà vác gạch đá xây chùa một ngày. Chùa này khởi công gần hai chục năm trước nhưng theo tinh thần không kêu gọi đóng góp nên ai rảnh rỗi thì lên phụ một tay, cho nên chùa mới xây lâu như vậy mà chưa xong.
iPad tự sửa lỗi chính tả cũng tự động viết hoa sau câu, mình cũng lười sửa nên sẽ thấy bài này viết tự nhiên như mọi người
tiện dịp
nắng trong nắng
nhân sinh là nhân sinh nào ?
trong nắng sớm thu về
bây giờ chưa tháng sáu
bóng hoa
một đời vua một đời thần
để mình giải thích vì sao vắng viết lâu như vậy, lí do: mù công nghệ. không biết lúc nào wordpress chuyển qua jetpack, lần cuối mình đăng bài trên này chắc là giai đoạn chuyển tiếp cuối cùng cho khách hàng sử dụng wordpress có thể đăng bài sau đó thì không được nữa. tên blog của mình có trả phí sử dụng cho nên khi mình quên mật khẩu bỗng nhiên mọi thứ trở nên khó lên, email đăng kí tên miền, câu hỏi bảo mật v.v. làm mình nản bỏ hết một đoạn thời gian.