ở mĩ

mấy bữa trước đọc một loạt chuyện cười như sau: anh bạn mình có một cô vợ rất lười, mỗi lần cổ đi siêu thị mua đồ, đều ghi dòng chữ, xin đưa đến tận nhà vì phụ nữ mang thai không tiện đi lại. vào một ngày, anh hay chuyển đồ không nhịn được nữa, đứng dưới chân cầu thang gào lên, 3 năm, tôi nhịn cô 3 năm rồi đấy, cô mang thai natra à.

còn có một câu chuyện nữa, các bà vợ viết thư xin ông già noel một món quà làm cho các ông chồng về nhà lúc 7 giờ tối và đi ngủ lúc 10 giờ đêm. thế là một cái tivi màn hình phẳng được mang đến.  Tiếp tục đọc

lệ xưa thói cũ

trong lúc chờ tải truyện tam quốc chí về máy thì mình ngồi viết bài này. mình cũng vừa viết thư cho các con xong, ngồi viết mà nhớ đến một tác phẩm khá nổi tiếng là thư marx gửi con gái. mình đọc quyển này đâu chừng hai mươi năm trước, sách giấy đen, cũ, may mà không bị cận.

trong lá thư mình gửi các con có viết rằng mẹ cũng muốn nhân dịp viết thư cho con mà học tiếng việt – mình giấu chữ mầm non đi, vì viết thư cho con trẻ văn phong phải trong sáng, ngữ pháp phải rõ ràng, giọng điệu mạch lạc, có như vậy con mới hiểu chính xác việc mình trình bày.  Tiếp tục đọc

cái nhân của đàn bà

cái tựa này hay hay. một dịp, trong lúc đọc tác phẩm hai mươi năm miền nam của nguyễn văn lục lúc nói về chế độ ngô đình diệm, mình chợt nghĩ đến “lòng nhân từ của đàn bà” í nói về cái độ lượng hẹp, mà không nhìn được cái rộng, dài, sâu.

lúc đó, chợt liên tưởng đến câu “đêm gành hào nghe điệu hoài lang”. gành hào thì mình biết, gần quê nội mình, còn hoài lang ở đây chắc là dạ cổ hoài lang, cũng xuất phát từ miệt sông nước miền tây mà ra. nội câu đó bao phủ từ địa danh đến tích của cải lương, nó giống như món su luộc ăn với mắm kho quẹt mình sắp làm.

nhưng ở trời tây nhớ chuyện tam quốc thì thiệt là cũng hợp. khung cảnh không phải quê nhà, mà điển tích cũng không phải quê hương, như vậy tính ra cũng hợp khẩu vị.  Tiếp tục đọc

nhà giàu ở mĩ

viết bài này trước, vì sợ rằng sẽ quên vài ghi nhận trên đường. nhưng đọc bài trước rồi nghĩ viết bài này nó giống hai đứa đang đánh nhau haha.

lễ tạ ơn ở mĩ vào ngày thứ năm, 26 tháng 11. mình có hỏi lễ này thế nào, thì ông chồng mình nói là ngày lễ ở mĩ, chứ chưa chắc ở những nước khác. dì chồng mời hai vợ chồng bay qua texas nghỉ lễ cùng gia đình. lúc đầu ông chồng từ chối vì vé máy bay ngày hôm đó tăng gấp đôi, giá đâu gần $2000, trong khi giá bình thường chỉ có 700. dì nói thôi để dì trả, xem như quà mừng cưới. thế là hai vợ chồng khăn gói quả mướp sang texas.  Tiếp tục đọc