bảo hiểm và đa cấp

mấy hôm trước trên mạng thông tin việt nam chia sẻ thông tin về chủ hệ thống học làm giàu trốn và việc khi một bạn làm trong ngành đa cấp mở công ti kinh doanh bất động sản để làm việc. nếu mình đọc hiểu luật thì luật qui định rõ ràng về các trường hợp.

trong lần một bạn mời mình tham gia bảo hiểm nhân thọ, bạn này cùng hội doanh nghiệp với mình, nhưng không hề hẹn hò với ai để chèo kéo tham gia, lần đó thì mình hẹn gặp bạn này cà phê. và sau khi bạn này nói về sản phẩm công ti bạn ấy thì mình tham gia bảo hiểm. gói mình tham gia là bảo vệ bệnh ung thư. sau đó mình chủ động đi học lớp nhân viên bảo hiểm để hiểu thêm. Tiếp tục đọc

vũ phu

hôm qua đi chợ mua đồ về nấu, vì thèm món bánh cuốn đâu mấy ngày trước rồi, tìm hoài mấy nhà hàng bên này không thấy nên cuối cùng, nói với chồng, thôi em làm. đi chợ mua bột gạo, sẵn mua luôn cá lóc, lần này mua được cá lóc, tính mua cá ngừ về kho thơm, nhưng hai miếng cá ngừ – bán 2 miếng không theo cân nặng, hình tam giác đều, một cạnh dài chừng 10 cm, dày 2cm, bán 8 đô. chẹp, mình nhịn.

vì hôm rồi, đi chợ mĩ, mua 1 kí thịt heo, thịt thăn, mà mua 1 tặng 3 kí, 1 kí thịt bò, tặng 1 kí, mua 1 kí thịt lườn gà, lóc da và xương tặng 1 kí. mình nhìn đống thịt đó, nghĩ bụng với 2 vợ chồng mình chắc ăn 1 tháng mới hết. nên đợt này đi chợ chẳng qua là mua linh tinh thêm mấy thứ, nhưng cuối cùng hóa đơn cũng lên gần 40 đô. cái giá này bằng một bữa ăn ngoài tiệm bình dân, được giảm tùm lum của ông xã.  Tiếp tục đọc

phở ăn liền

trên đường về nhà, mình nói với ông xã, sau khi ăn món phở gà tại nhà hàng thứ năm của người việt, em sẽ viết về món phở em ăn từ các tiệm phở ở bellevue cho đến las vegas này. em sẽ đặt tên là fast phở.

ông chồng mình, sau 2-3 lần ghé tiệm phở ở bellevue, ổng nói, anh nghiệm ra thế này, cái quán what the pho, nghe như what the ****, còn phở ever nghe như forever, em phát âm coi đúng không :D.  Tiếp tục đọc

kiến trúc thượng tầng

mặc dù triết học marx đã thuộc vào phần lỗi thời trên đà phát triển các học thuyết hiện đại. và trong vòng hơn 100 năm đổ lại đây hầu như tất cả các tinh hoa đều dồn về nước mĩ. tại sao lại không dồn vào các nước khác mà dồn vào mĩ? vì họ mở, chính sách mở này gần như từ kinh tế, khoa học, cho đến các mặt nghệ thuật. và chính họ mở nên thành phần điên rồ cũng xuất hiện ở đây. nước mĩ khi công bố cho phép kết hôn đồng giới ở một số bang, các bậc phụ huynh chỉ biết kêu trời. như cô con gái riêng của ông xã mình, cổ tuyên bố thẳng thừng trên face là cổ yêu phái nào cũng được.

nhưng nước mĩ cũng có trào lưu cổ động phong trào nề nếp. ví dụ, bộ truyện chạng vạng đình đám một thời, tác giả này cổ vũ việc không quan hệ tình dục trước khi kết hôn. vụ này mình mới biết hehe, chứ hồi mình ôm cả bộ ngồi đọc ở quán cà phê cà lat – quán này đóng cửa rồi, thì chỉ thấy cái anh chàng vai chính ảnh không muốn cắn cổ quá sớm thôi. cho đến khi cô giáo trong lớp tiếng anh mình nói mình mới biết.  Tiếp tục đọc

nội trợ

đói bụng quá trời, đang kho nồi cá kho. tối qua hai vợ chồng đi siêu thị. trước khi qua đây, ông chồng mình có tìm hiểu biết được rằng, người việt ở las vegas chỉ có 60 ngàn người, không như ở seattle, khoảng 1 triệu người. nên mình nghĩ chắc qua đây ít món ăn hoặc khó mà mua được các thứ của châu á. tìm trên yelp thì thấy chỉ mỗi sf siêu thị của trung quốc. mình không thích lắm. tối qua, hai vợ chồng lên phở saigon 8 để ăn món hủ tíu mĩ tho.

chẹp, nói đến phở thì miền cali này có một nhà hàng phở 69 ăn rất ngon, hồi tháng giêng, khi mình ghé qua san jose được một em dẫn đi ăn sau đó còn qua bamboo ăn chè bảy màu nữa, không thua gì ăn ở chợ bến thành hoặc chè ở bùi thị xuân, nên quán đông nghẹt mà nổi tiếng nữa. nói chung mình có tâm hồn ăn uống, được cái ông chồng người mĩ, ngoài vụ lâu lâu ổng thèm ăn steak – tự nấu ở nhà, và ăn pizza ra thì món ăn nào mình nấu cũng ngồi cặm cụi ăn đến từng hạt cơm, nhìn thương ghê.  Tiếp tục đọc

cái lạnh ở hà nội

một sáng, mình dậy thì thấy hơi lạnh, ông chồng mình mới cảnh báo mình, hôm nay hơi lạnh đó em. nhìn nhiệt độ, 3 độ. nhớ lại cái đêm đầu tiên ở hà nội, nhiệt độ lúc đó là 9 độ, mình không biết, mang áo quần ra giặt, phơi hoài không khô. sau này, một chị bên cạnh nhà bảo giặt phải giặt bằng nước ấm, đun nước mà giặt, rồi thì không nên giặt những bộ quần áo quá dày, vì nó sẽ rất lâu mới khô được, không thì phải làm một bếp than tổ ong hong cho khô. nói chung là mùa đông năm ấy là một trong những mùa đông nhiệt độ thấp bất thường.

nhưng mình có câu chuyện khác đằng sau câu chuyện này. mình đã dùng từ lạnh, không dùng từ rét như một số người, chứng tỏ mình vẫn còn mang âm hưởng của người miền nam. mà mình cũng không muốn đổi, vì một số từ trong này cũng đã mang âm hưởng của miền bắc rồi. sáng hôm đó, mình dậy chỉ thấy hơi lạnh mà 3 độ, đây là nhiệt độ bình thường vào mùa này ở bellevue. mình nhớ lại một sáng tỉnh dậy trong ngôi nhà ở dốc bưởi, sương lạnh thấm qua tường và từ sàn nhà lờ đờ bốc lên. cái lạnh đến từ các góc nhà.  Tiếp tục đọc