face làm tốt việc nhắc lại chuyện đã rồi. hôm nay, nó gửi cho mình tấm hình mình sẽ đăng bên dưới. vì nó thuộc thì “hiện tại đang hoành hành” nên mình thấy có liên đới đến thì hiện tại.
bni là chữ viết tắt của cụm từ business network international, người sáng lập ra là ông ivan misner-một người ở new york. ông này trong một buổi ăn trưa vào năm 1985, ổng nghĩ ra việc gặp gỡ các bạn làm ăn của ổng cố định vào một ngày trong tuần, lúc sáng sớm và kết thúc sơ bộ trong vòng 90 phút. để sau đó, mọi người về công ti mình tiếp tục công việc điều hành doanh nghiệp.
một ý tưởng tốt, dứt khoát và đẳng cấp. vì chỉ có những boss mới tham gia trong việc gặp mặt này.
nhưng sau đó, bùng nổ công ti một thành viên. tức là all for one.
sau hơn 3 thập kỉ bni phát triển vượt bậc ở châu á hơn là ở chính tại quê hương nó. hiện ấn độ đang là nước dẫn đầu mở chapter. điều kiện đủ để mở một chapter là thành viên tham gia, tức là một nhóm người, phải trên con số 25. ở việt nam, năm năm trước là 21, sau đó lên 25. con số càng cao để mở chapter tức là chất lượng hội viên càng thấp.
ông hồ quang minh là người nhượng quyền kiểu hoạt động này tại việt nam, thông qua nhượng quyền ở malaysia. kiểu hoạt động nhượng quyền đi theo từng khu vực, chứ không theo quốc gia. ở châu á, phía đông nam á, bni malaysia bao thầu. hàng năm trả phí cho ông ivan. sau đó, đánh giá tốc độ phát triển, báo giá lại cho từng quốc gia.
khi bạn tham gia vào đây, bạn không giấu được bạn lôm côm. vì hoạt động trong bni rất bài bản, và chuyên nghiệp. nó có sứ mạng là huấn luyện (coaching) đào tạo (training) một người chủ doanh nghiệp/ điều hành doanh nghiệp trở nên chuyên nghiệp. làm ăn thì ai cũng quan tâm đến lợi nhuận, hiệu quả. thời gian bỏ ra với doanh số kiếm được phải tỉ lệ nghịch.
chapter số 1 tại việt nam hiện nay, doanh số mỗi năm giữa các thành viên trong chapter trên dưới ngàn tỉ. và cực kì khắt khe. mấy anh chị chủ doanh nghiệp trong đó kín đáo, giỏi, đến mức, ông minh cho bà vợ mở một công ti nội thất chen chân vào vẫn không kiểm soát nổi bọn họ. tức là họ hiểu luật chơi (tham gia phải trả tiền franchise hàng năm), tuân thủ qui định (họp đúng 90 phút, có mặt vào lúc 6h sáng hàng tuần). nhưng họ đề ra luật để bán hàng cho họ, hoặc đáp ứng đơn hàng cho họ thì không dễ. chị vợ có lần than với mình, áp lực khủng khiếp. mình nghĩ, năng lực và phẩm chất cá nhân chỉ không đáp ứng nổi yêu cầu của đại gia trong chapter này.

trong hình có phó tổng mai linh taxi, phó tổng pnj là hai doanh nghiệp lớn. các cô gái sau 5 năm đã thay đổi hoàn toàn, nhưng các anh vẫn giữ hoạt động trong ngành của mình y như vậy. bữa ra mắt tại khách sạn omni. lần ra mắt sau tại khách sạn majestic.
thì quá khứ này kết thúc ở đây, vì trái đất tròn đến nỗi lấy ông chồng cũng là thành viên bni 5 năm. sau đó, hai vợ chồng ở 2 đầu đều hết tham gia, mình vẫn có ý định tiếp tục nếu mình về việt nam, nhưng ở đây, xã bận đến nỗi không thể theo đuổi một hoạt động xã hội nào.
đến chuyện ngày hôm nay.
hoạt động bni mở màn cho kiểu gặp gỡ hàng tuần giữa các vị chủ chốt của doanh nghiệp. nên sau này có thêm một loạt các hoạt động tương tự phát triển, mình cũng tham gia 1 trong các nhóm hoạt động kiểu ấy. tất nhiên, chất lượng hội viên, qui trình kiểm soát, thực hiện, cam kết yếu hơn bni. trong nhóm này mình quen một nàng.
chuyện về nàng.
em có một xưởng làm về hàng nội thất, tay nghề thợ vững lắm. sau một thời gian lăn lóc quán cà phê, vì nghề mình uống cà phê suốt ngày, vì phỏng vấn ứng viên vào giờ ăn trưa, họ không có thời gian gặp gỡ vào giờ khác. thì mình bắt đầu nghi ngờ về cái xưởng gỗ của nàng. sau đó, nàng nói cái xưởng này của ông chú. mình cũng ok luôn.
vì nàng làm giỏi hơn mình nhiều. cùng mở công ti mà mới có 1 năm, công ti nàng trả tiền thuê nhà, tiền chi phí sinh hoạt hàng tháng cho nàng thì nàng quá giỏi. mình thì hàng tháng còn bỏ tiền nuôi công ti, đến mãi năm thứ ba công ti mới đủ trả tiền thuê văn phòng cho chính nó thì biết nàng giỏi hơn mình.
bữa, nàng nhắn tin nói, chị, em có chỗ này làm đèn lồng (hội an) đẹp lắm. chị muốn làm không? (tức là mua hàng bán lại tại mĩ). mình nói đèn đẹp là được rồi, có đăng kí sở hữu trí tuệ không em? chị sợ (vì mình biết mấy bạn lấy mẫu toàn trên mạng về làm, mà không hay nhiều khi mẫu đó có sở hữu) bán hàng chưa thấy tiền đâu thì nhận tin đèn này có người sở hữu kiểu dáng thì phiền. (ôm hàng một đống rồi – chưa kể còn bị thưa ăn cắp sở hữu trí tuệ nữa).
cái ẻm im luôn.
sau, mình thấy trên face ẻm có đăng mấy tấm hình chụp gối sofa đẹp, mình like cái. nàng nhắn tin liền, nói chị, em có nguồn hàng thêu tay áo gối đẹp lắm, chị muốn thử không? (tức là mua hàng). ờ, được, để chị gửi mẫu áo gối ở mĩ cho em lấy kích cỡ, rồi may giống y vậy, áo gối bên này có cùng một cỡ, may hết sức đơn giản. em nhờ họ thêu mấy mẫu hoa lá cành thôi, đừng thêu kiểu quê hương, áo dài gì. nếu được, chị mua chỉ bên này gửi qua, tiền công thợ + vải may + tiền gửi chị trả. chứ ở nhà xài toàn chỉ thêu từ trung, độc. khách nó nằm nó bị dị ứng thì mình mệt.
cái ẻm im.
hôm qua nói mình, chị, em có nguồn hàng làm sơn mài, bằng tay, xuất khẩu khách ưng lắm. em xuống tận xưởng tham quan rồi. có điều hàng làm hơi chậm. mình trả lời, để suy nghĩ, vì bên này, tây nó treo cái gì là cả chục năm nó không có đổi. (ôm hàng hơi bị lâu). mà cho chị hỏi vụ áo gối sao? (mình thích cái này). ẻm nói em xuống xem rồi, toàn hàng trung thôi chị, độc lắm. (à, vậy cũng nghe lời mình về cái vụ hàng trung).sáng nay, nàng nhắn lại, hàng chỉ làm theo đạo phật với thiên chúa.
mình thấy căng quá, vì không muốn đụng đến tông giáo.
đọc đến đây mấy bạn thấy mình toàn bàn ra không hà. thực ra, mình không mặn mà làm trung gian đâu. vì bản thân đã là trung gian rồi nên mình muốn làm việc với nơi sản xuất vì dịch vụ bán hàng bên mĩ này tốt lắm. nhận đổi trả. nếu mình không liên hệ trực tiếp với bên sản xuất thì một là thời gian phản hồi chậm, hai là giá thành cao. hai cái này cực lắm, làm cực cũng được, nhưng chuyện sửa sản phẩm trực tiếp thì phải liên hệ với nhà sản xuất.
chứ qua thêm khâu trung gian, khách vừa phàn nàn, vừa chậm là nó đưa nhận xét lên chỗ mình bán thì mệt. (không cứu được)
cái thứ hai là người mình lười lắm.
hồi đó, có một cô cũng nói cô có xưởng làm hàng thêu xuất khẩu, cái cổ đưa hàng đang có ra cho mình xem. mình xem thì mình biết hàng tinh xảo, tức thêu mũi phức tạp lại là hàng theo đơn đặt hàng. một khách sạn bên pháp, đưa mẫu cho chỗ đó làm theo. còn những mẫu tự xưởng thiết kế và làm thì rất ẩu và đơn giản.
không tự thiết kế được, và chạy theo rẻ, tiện, nhanh làm sao có được sản phẩm tốt, chất lượng? chưa kể cái cô đó nói dối theo kiểu bạn mình. xuởng của ai không biết nhưng quơ quào về mình. hỏi làm sao biết hả? tác phong của người có trong tay 50 thợ thêu thủ công và thợ thêu lành nghề lên đà lạt, vô XO nhìn thì biết. vả lại, mình gặp gỡ không dưới một ngàn chủ doanh nghiệp làm sao nói dối mình được.
thôi, buồn lắm, cứ như ngựa ý, bịt mắt hai bên để chạy đúng đường đua thoai.