chuyện li kì nho nhỏ

bữa qua tính viết chuyện này rồi sao đi lòng vòng qua mấy chuyện khác hehe.

nick là khách ở nhà mình lâu nhứt từ trước đến giờ, 3 tuần. chàng ở thêm tối nay nữa là chàng sẽ bay về florida, tạm biệt một tháng nghỉ làm ăn chơi thoả sức.

nick làm việc bên phân tích tài chính, 30 tuổi. nhưng chàng không mặn mà việc tài chính, chàng chỉ muốn đi theo con đường đánh bài chuyên nghiệp. tháng 3 năm ngoái, nhà mình có đón một cô khách đánh bài chuyên nghiệp, xếp hạng 43 trong danh sách profesional poker hay đại loại như vậy. cổ qua đánh trong đợt đánh poker hàng năm. năm nay thì cổ thuê nguyên căn 2-3 tháng cùng với một người họ hàng cũng chuyên đánh bài.
nói nghề đánh bài chắc mọi người ở nhà nói ăn chơi. đúng là họ có máu nghiện, nhưng làm việc là làm việc chứ không tìm mọi cách đổ tiền vô chơi như dân nghiện cờ bạc bên mình.

sáng hôm đón nick ở wynn, mình nhìn thấy đồng one dime ở dưới thềm, gần chỗ nick đang đứng. mình nghĩ cái đồng tiền may mắn này là dành cho chàng, mặc dù mình là người nhìn thấy nó. mình cầm cái đồng đó đưa nick, nick hôn nó bảo ừ, hi vọng sẽ gặp may. tối đó, về chàng nói chàng ăn được một ngàn trong ngày hôm ấy. mình biết cái may mắn này chỉ có vậy.

mình nhìn thấy mấy đồng xu rớt dưới đất hoài. không biết sao nhiều tiền rớt vậy. cứ đi ra ngoài đường là thấy không dưới 2-3 lần. thành ra, cái đồng xu may mắn nó cứ hiện lên hoài. sau này mới biết là trong nhà mình có một vật nó chỉ tiền. chuyện này không nói đến, vì nói sẽ mất thiêng hehe.
hai năm trước, ông chồng mình hỏi cưới mình vào một ngày đầu tháng 6. ổng nói ổng muốn em trai ổng đứng ra làm chủ lễ. xã mình là dân công giáo nhưng không mặn mà chuyện nghi thức. hai anh em ổng có cái chứng chỉ được cấp bởi một đại học công giáo bên cali có thể làm chủ hôn lễ như cha nhà thờ. nên ông em có thể đứng ra làm chứng như cha.
vụ này vui. chỉ có bang cali là có mấy dịch vụ vui nhộn này. ví dụ, cái bằng lái du lịch chỉ bên cali cấp cho xài một năm. còn nơi khác họ không làm. tức là chỉ cần cầm cái visa còn hạn với bằng lái quốc tế, ở vn nếu có bằng lái, trước khi đi du lịch chuyển sang bằng lái quốc tế, hồi đó phí 2 triệu, còn bây giờ không biết. cầm cái bằng lái quốc tế là có thể lái xe bên trong nước mĩ.
ông em lãnh nhiệm vụ làm chủ hôn thì nhận công tác đi texas hai tuần. sau khi về lại bellevue thì ổng than mệt, chưa chuẩn bị tinh thần cho vụ cưới hỏi của ông anh trai. nhìn rất mắc cười, chuyện trọng đại vậy mà tại ổng than mệt mà dời. xã mình mang nợ ông em nhiều, nên chìu em. vả lại, ổng thấy chuyện cưới xin cũng chỉ là hình thức, không quan trọng lắm. cuối cùng vợ chồng cũng được cưới nhau ngoài công viên bellevue haha vào một ngày a.

tháng 3, xã mình đi gặp luật sư hỏi vụ bảo lãnh. lúc đó, mình bắt đầu vụ chuyển tiền. lằng nhằng mất cả tháng mấy tiền mới tới được nơi. cái ngày tiền vô tới tài khoản vợ chồng cũng là cái ngày a. tức là đúng vào ngày kỉ niệm ngày cưới luôn. mình nói với xã, vậy là con số của 2 vc là con số a. xã vẫn chưa tin.
có một cái mình thắc mắc là luật sư xã tư vấn có đủ tín nhiệm và kinh nghiệm hay không. xã nói yên tâm lắm, vì ông này nói đến đâu giở sách ra coi đến đó. tức nói có sách mách có chứng í. mình thấy hơi lo lo, vì xã mình thuộc dạng lơ tơ mơ về giấy tờ. vụ này, mình nói ông luật sư mà ra tới cửa ổng cự mình, nói em nói xấu anh.
nói vậy chứ ổng nhất định chọn ông luật sư này, khi nghe mình nói con số a của hai vợ chồng, ổng mở cái email có địa chỉ văn phòng ông luật sư  ra thì trong địa chỉ có con số a. ổng nói thấy chưa, giờ em tin ông luật sư này dành cho tụi mình rồi hén.

vụ mấy con số định mệnh này ổng ko có tin cho đến sau khi ổng coi bộ touch. bộ này liên quan toàn mấy con số. nhưng mà hơi gượng ép. bên ngoài đời thiệt li kì hơn nhiều. nhưng cũng nói cái mẹo tâm lí là khi mình chú ý con số thì đi đâu mình cũng thấy nó hiện lên. nên đừng quan tâm tới nó nhiều, trừ khi mọi chuyện qua đi, có thời gian rảnh ngồi kiểm tra lại mới thấy nó hiện lên.
ví dụ của mình là mấy cái giấy tờ, như bằng tốt nghiệp, giấy cmnd, bằng lái xe, đều có con số của mình trong đó. chẳng hiểu vì sao nó lại vậy. mình không tin cũng không được. có thể mình sẽ tự hỏi tại sao không phải là con số khác, mà chỉ là con số đó. thậm chí, đi đăng kí giấy cmnd khác ngày, nhưng đến lúc nhận, cái ngày kí của ông giám đốc sở là đúng cái con số của mình kaka.

mình lại có thể biết được một vài điều. hôm thứ tư có giờ học với bobby, tự dưng mình cầm theo cây viết đỏ. mặc dù kì rồi, mình đã đưa bobby một cây. mình biết ổng sẽ không mang theo. lát sau, bobby đi vào, cầm theo cái giỏ xách môn toán của ổng. thành ra ổng không có viết đỏ để xài.
bobby đang nhờ mình chỉ ổng mẹo ổng có bạn gái. kì trước, mình nói ổng mua hoa về treo ngay đầu giường ngủ, hoặc ngoài cửa ra vào. ổng nói ổng có hẹn hò với một cô. cô này đẹp lắm, mà ko biết sao chịu hẹn hò với ổng. sau đó, mới biết cô này có 4 đứa con. chồng chết. giờ cổ cũng đang bệnh. bobby nhìn mình rồi nói có nhiều con như vậy thì chắc cần tiền rồi.
sau cuộc hẹn đầu tiên, cô kia trả lời cổ chưa có ý định gì. bobby thôi luôn. mình không tò mò, nhưng mình hỏi cổ bao nhiêu tuổi. bobby 70, nếu cổ 50 thì con cổ cũng lớn rồi, không đáng lo lắm. bobby nhìn mình hơi ngại, rồi nói chắc trẻ hơn mình. mình té ngửa, trời đất, bobby mê gái quá nha. ổng chữa thẹn, thì nhìn phụ nữ trẻ vẫn hơn nhìn phụ nữ già, da nhăn nheo. mình lắc đầu chịu thua luôn.
cô đó, hoá ra là phụ huynh học sinh của bobby, lúc đầu còn trả tiền đầy đủ, sau chậm dần rồi muốn hẹn hò với bobby. chắc cổ muốn ổng dạy free cho con. nói dùng chiêu ưỡm ờ thì phụ nữ đẹp thiếu gì cách. mình là phụ nữ xấu còn làm được huống chi là mấy bả. làm giờ, bobby hỏi tiền học phí hoài luôn haha.
kì rồi, ổng hỏi mình vụ bạn gái nữa. mình nói kì trước mình chỉ trồng hoa trước cửa đó. cái ổng nói có, nhiều màu lắm, màu vàng nè, đỏ nè, cam nè. tự dưng mình hỏi ổng, sao không thấy có màu tím? cái ổng giật mình, hồi lâu có trồng nhưng nắng quá nó chết rồi. mình nói vô siêu thị mua hoa giả màu tím đi, về treo gần cửa đó. mình nghĩ cô nào thích màu tím hợp với bobby.
hổng biết ổng có làm theo không nhưng cũng mong có bạn gái lắm, nhu cầu mà.

sở dĩ bobby cô đơn như vậy vì lâu rồi ổng không cho ai một cái gì. cho như thế này, cầm một vật bằng tay rồi đưa cho người ta. vậy thôi. cái này mình học từ một bà thầy. bữa đó, má mình đi coi thằng em mình chừng nào có vợ. bả nhìn má mình rồi nói chị ngặt với cháu ngoại quá sao có cháu nội được.

để kể thêm một chuyện nữa rồi thôi. mấy chuyện giác quan thứ sáu này kinh dị lắm, nên không có bàn nhiều. cái cô bạn hay kêu mình mua đi bán lại với cổ than là thầy phán hạn tam tai của cổ sắp tới. hạn này nặng. cổ nói em lo quá trời, công việc kinh doanh mới hơi lên hương chút mà giờ hạn như vầy. sở dĩ cổ sợ là do hạn lần trước, nó phá tan tành mây khói của cổ hết cả tỉ. hồi đó cổ mới 20. giờ cổ 32, hợp đồng kí gần cả tỉ một lần. thành ra phá một cái mất nhiều hơn trước.
mình nói cổ kiếm trong vòng bạn bè cổ sẽ ra một người giúp cổ. em nhớ rồi chị, sau khi chị đi, (mình mới biết cổ thích mình vì mỗi lần cổ gặp mình là cổ có hợp đồng, không phải từ mình, mà tự dưng hồ sơ đó cổ theo đuổi người ta cứ ậm ừ, mà ngồi với mình là nhận được điện thoại kí hợp đồng. nên cổ thích theo mình.) em gặp được một chị, chị này giúp em kiếm được hợp đồng toàn mấy trăm chai. thậm chí, em đeo cái đồng hồ bả cho em, em cũng gặp may.
sau vụ đó xong tới vụ ẻm quen 1 anh tây. bữa gặp đầu tiên ẻm nói gì đó mà ông kia giận. mình nói, rồi, đi vô cửa hàng gần chùa mua cái vòng đeo vô. cái vòng mà người ta kêu trừ nạn, mang may mắn gì đó. nhưng mà em đừng có nhìn giá tiền, chỉ nhìn cái vòng nào em ưng, cái này gọi là duyên. tự cái vòng đó sẽ mang đến may mắn cho em để lần sau không nói năng linh tinh nữa.

 

Bình luận về bài viết này