Sáng nay vừa đọc xong một câu truyện buồn, u ám, cảm thấy may mắn mình không có mang trong người lỗ đen vũ trụ đó…thì xã gọi biểu gói ghém đồ đạc chuẩn bị về nhà. Mình còn muốn viết một góc khác của Seattle, phải ở đây, trong không khí mưa ướt lạnh lẽo, xám trời u u như vầy, về nhà viết lại thiếu thiếu cảm hứng. Đành gõ vậy, này có phải tính kỉ luật không, chứ mình là muốn nghe nhạc thôi, không muốn viết…
my life
Trôi thanh
Một sáng, xã nhắn trên discord toàn đội bản nhạc “op …i did it again” của Britney Spears, mình bật cười nói cảm thấy sống lâu ở đâu cũng toàn là chuyện khôi hài, một hình ảnh chợt nhớ trong phim nào đó, hay một đoạn nhạc, không có buồn. Ổng nói cuối cùng có 2 loại thôi, một loại càng sống càng vui vẻ, loại kia thì càng sống càng buồn tẻ, đến lúc nào đó quá buồn quá tối, tự giết chính mình.
Phải, xã mình có xu hướng trầm cảm tự sát, mấy năm nay ổng xoay quanh những vụ tự sát ổng biết đa số ở độ tuổi của ổng và lí do cảm thấy mình tuyệt vọng. Ổng nhìn mình nói câu xanh rờn, em là hi vọng của anh. Tui thấy sự tuyệt vọng từ ổng cười khằng khặc leo qua tui. Aaaa đời bẫy mình !!!!
Mỗi mùa tiễn đưa một người
Nàng đại gọi khoe hai chị em chạy lên chùa gần nhà vác gạch đá xây chùa một ngày. Chùa này khởi công gần hai chục năm trước nhưng theo tinh thần không kêu gọi đóng góp nên ai rảnh rỗi thì lên phụ một tay, cho nên chùa mới xây lâu như vậy mà chưa xong.
iPad tự sửa lỗi chính tả cũng tự động viết hoa sau câu, mình cũng lười sửa nên sẽ thấy bài này viết tự nhiên như mọi người
