lệ xưa thói cũ

trong lúc chờ tải truyện tam quốc chí về máy thì mình ngồi viết bài này. mình cũng vừa viết thư cho các con xong, ngồi viết mà nhớ đến một tác phẩm khá nổi tiếng là thư marx gửi con gái. mình đọc quyển này đâu chừng hai mươi năm trước, sách giấy đen, cũ, may mà không bị cận.

trong lá thư mình gửi các con có viết rằng mẹ cũng muốn nhân dịp viết thư cho con mà học tiếng việt – mình giấu chữ mầm non đi, vì viết thư cho con trẻ văn phong phải trong sáng, ngữ pháp phải rõ ràng, giọng điệu mạch lạc, có như vậy con mới hiểu chính xác việc mình trình bày.  Tiếp tục đọc

cái nhân của đàn bà

cái tựa này hay hay. một dịp, trong lúc đọc tác phẩm hai mươi năm miền nam của nguyễn văn lục lúc nói về chế độ ngô đình diệm, mình chợt nghĩ đến “lòng nhân từ của đàn bà” í nói về cái độ lượng hẹp, mà không nhìn được cái rộng, dài, sâu.

lúc đó, chợt liên tưởng đến câu “đêm gành hào nghe điệu hoài lang”. gành hào thì mình biết, gần quê nội mình, còn hoài lang ở đây chắc là dạ cổ hoài lang, cũng xuất phát từ miệt sông nước miền tây mà ra. nội câu đó bao phủ từ địa danh đến tích của cải lương, nó giống như món su luộc ăn với mắm kho quẹt mình sắp làm.

nhưng ở trời tây nhớ chuyện tam quốc thì thiệt là cũng hợp. khung cảnh không phải quê nhà, mà điển tích cũng không phải quê hương, như vậy tính ra cũng hợp khẩu vị.  Tiếp tục đọc

nữ quyền

bữa nói chuyện với cô bạn đang có 1 anh người texas làm quen về cuộc sống ở mĩ. mình mới kể câu chuyện bữa ăn tối tại nhà ông em của anh bạn mình. hôm đó, gia đình ông em gồm có 2 đứa con trai và gái, thêm bạn trai của con gái, tổng cộng là 7 người. mình có hỏi anh bạn mình có cần mang theo gì không? ảnh nói hỏi em rồi, nói không cần mang gì đâu.

lúc mình đến thì mọi người đang chơi xếp hình, tấm hình có 1000 miếng, hình là hộp kẹo với khoảng 15 loại, màu sắc sặc sỡ và rất khó. mình cũng chơi nhưng nói chung không phải là dân chuyên nghiệp.  Tiếp tục đọc

những ánh hào quang

sáng nay, nhân dịp đọc tin vì sao HAGL không chọn Sing mà chọn HK trong việc chuyển nhượng dự án tại Myanmar của mình trên cafebiz. trang này đôi khi có những phân tích nửa vời như mình đã từng viết. nhưng hiện vẫn là trang mình thích vì giao diện dễ nhìn. cũng như giữa elle và  harper’s bazaar mình vẫn thích elle hơn, vì giao diện dễ nhìn.  Tiếp tục đọc

có những việc xảy ra và chúng ta không biết tại sao lại là ta …

tháng tư là một tháng đặc biệt, vì thế mà dương thụ đã từng có một bản nhạc, tháng tư về.

tháng giao mùa này khiến những người đang độc thân như chúng ta cảm nhận rằng mùa xuân thực sự đã qua. nỗi buồn không phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy. nỗi buồn cũng không thể vác theo trên suốt cuộc hành trình, nhưng nỗi buồn thì vẫn là …nỗi buồn.  Tiếp tục đọc

dù bạn ở đâu bạn cũng phải làm việc

2 tuần trôi qua tại texas, bang vốn được xem là đời sống khá dễ chịu, và mình học được nhiều điều từ khi ở đây, fort clark springs, một vùng nhỏ, biệt lập trên đường cao tốc 90. us hwy 90. nhớ lần trước đi san jose, gặp bảng chỉ đường mà hết hồn dwn twn, cứ như gặp 1 tái hiện trong truyện ngắn kinh dị của stephen king. Tiếp tục đọc

bài toán mở thị trường

từ đầu năm đến giờ chỉ có một suy nghĩ trong đầu, đến ngày hôm nay thì căng thẳng cực kì. biết trạng thái ăn không ngon, ngủ không yên, và cả việc lao tâm tổn trí của một ông thầy nào đó đã phán về cuộc đời mình.

cũng chẳng sao, chơi cờ lúc nào cũng tuyệt. dạo này, khi rảnh là chơi sodoku miệt mài, từ hint 4 lần giờ lên hint 1 lần. nghĩa là nhìn toàn cục tốt hơn, chặn được các thế bí. đầu óc cũng nghĩ đến nhiều thứ hơn, giống ma trận toán cao cấp.  Tiếp tục đọc