gặp thời hay không

lại có hứng kể chuyện. khoảng mấy tuần trước xảy ra một việc trong gia đình, khiến mình tụt hết cảm xúc, phải tự tu, xem xét lại cá nhân như thế nào. thành ra, ngưng viết mất mấy ngày để tịnh dưỡng tinh thần. tối qua, lại có dịp nói về đạo phật với một bạn công giáo ở cùng nhà. bạn này bảo đạo phật cá nhân quá, trong khi tông giáo bạn thích tính cộng đồng. Tiếp tục đọc

chờ em anh nghe mùa thu rơi

đó là một đoạn trong bản mùa thu cho em của ngô thuỵ miên. mình thấy trên mạng có 2 lời, của bằng kiều là “chờ em anh nghe mùa thu tới” của quang dũng là “chờ em anh nghe mùa thu trôi”. vậy bản nào mới đúng? nếu ai nghe nhạc thấy từ trôi dễ đúng nhịp hơn tới. nhưng theo mình, từ rơi mới hay.
từ rơi này như anh chàng chờ người yêu, nhìn cả một mùa thu trong chiếc lá chậm rãi lìa cành. một khoảnh khắc chừng như dài vô tận. nó mang nghĩa khao khát gặp người yêu của chàng, của những kẻ yêu nhau. Tiếp tục đọc

bạn đến chơi nhà

tối bữa kia gặp bạn. ngồi nói chuyện từ 10 giờ đêm đến 11h 40 thì bạn về. mình nhìn theo bạn lưu luyến vì biết chắc không biết bao giờ mới gặp bạn nữa. mới hôm qua, đọc một anh kia nhận xét. ảnh nói mấy cô kể chuyện bạn mình gì mà ngày nào cũng có, ở đâu ra chuyện để sản xuất vậy? bạn có đâu mà ngày nào cũng gặp. chuyện có đâu mà ngày nào cũng xảy.
nhưng bữa tối kia, bạn đến chơi, i như thơ nguyễn khuyến, bạn đến chơi nhà. Tiếp tục đọc

gừng già

năm 2004, ông chồng cũ mình có ông bạn đại học, cùng vô làm việc ở thành phố hồ chí minh. anh này, vay tiền vài lần, đợt đó, ảnh vay 2 triệu, vợ chồng vừa có con nhỏ, cũng không dư giả gì, xã hỏi mình có nên cho vay lần thứ n không? mình bảo, không cho thì mất bạn, mà cho bạn vay thì mình khó khăn. thôi thì, đưa ảnh 500 ngàn, nói với ảnh là dù không đúng như kì vọng, nhưng ảnh không cần trả gấp, lúc nào trả cũng được. mình nói í thứ hai, coi như mình mất luôn 500 ngàn đó vậy. Tiếp tục đọc