vegas chuyện: shows

ngày 19 tháng 10, tại hội trường của unlv – đại học las vegas diễn ra buổi tranh luận cuối cùng giữa 2 ứng cử viên tổng thống mĩ. trong buổi tranh luận này, hai ứng viên nói đến cách thức họ sẽ làm sau khi thành tổng thống. nghe nói ông trump thua te tua.
cũng phải, vì ổng là tay ngang.

nhưng mấy năm trước, sau khi xem limitless (2011), nhìn thấy anh chàng eddie chạy đua vào ghế thượng nghị sĩ, thì mình tự dưng nghĩ chính trị trường bây giờ ở mĩ chán đến nỗi không còn đủ gương mặt thiên tài nào. Tiếp tục đọc

tát nước theo mưa

dân mình khi nói đến thành ngữ này là hiểu một sự việc diễn ra rồi, ngay sau đó rất nhiều người ăn theo sự kiện này. gần đây có formosa, sau đó đến việc thủ tướng chạy xe trong đường cấm hội an, sau nữa là việc 3 người bắn nhau ở yên bái.

có một chị mình theo dõi blog và face một thời gian, thì thấy chỉ ăn theo nói leo. một kiểu nói khác của tát nước theo mưa nhưng hàm ý cay độc hơn.  Tiếp tục đọc

vegas chuyện: i did work

để mở màn câu chuyện này phải có cái hình. lần này cần sự minh họa hehe

sanjose

San Jose tháng 1 năm 2015, trước quảng trường thành phố. lưu ý bảng phía trên bên phải.

cái bảng phía trên bên phải có cái gì? có chữ Dwntwn Mtn View, chữ này khoảng 20 năm trước chắc người đọc nghĩ đây là chữ mới của dân tộc nào đó. nhưng không, nó là chữ viết tắt của downtown mountain view.

 

Tiếp tục đọc

chồng mĩ

mình lấy chồng lần thứ nhất là người việt, sau 7 năm sống chung, có với nhau 3 mặt con, thì một bữa mình bảo em muốn li dị. câu chuyện bi hài đằng sau câu nói đơn giản này, mình không muốn kể, vì nó đụng chạm nhiều quá khứ bi thảm mà sau này, sau khi li dị xong, mình mừng như được sống lại lần thứ hai.
mình lấy chồng lần thứ 2 này hơi gượng ép, ông chồng mình là người mĩ, quen mới được 2 tuần thì cô bạn người việt đuổi mình ra khỏi nhà, bảo là nếu anh bạn mình có ý thiệt tình với mình thì ổng sẽ để cho mình ở cùng để tìm hiểu. mình ngậm ngùi hỏi ổng, lúc đầu ổng tá hỏa, trời, nhanh quá, mới có 2 tuần quen nhau, anh có biết em là ai đâu. nhưng đâu được đôi bữa thì ổng nhắn tin thôi em qua ở với anh đến khi em về việt nam – tức là 1 tháng sau đó.  Tiếp tục đọc

nghe nhạc phải trả tiền

từ hồi anh bạn mình phải trả tiền cho mình xem game of thrones và ảnh nhìn laptop mình có chứa 190gb phim, ảnh nói phim ăn cắp thì mình không còn thói quen chia sẻ clip nhạc trên youtube nữa, vì xấu hổ quá.

lúc trước, ở nhà, có vụ lùm xùm về việc các ca sĩ, nhạc sĩ đòi kiện trang mp3 zing, nhưng mà nếu dẹp nó thì sinh viên yêu thích các ca sĩ/ nhạc sĩ lấy gì mà nghe, vậy là phải để cho nó tồn tại. bây giờ, ngồi gõ cái này, tai thì nghe pink floyd nhưng phải trả tiền, từ my music của iphone. iphone có free music app, nhưng vô app này thì nhạc cũng chỉ có mấy bản, cũng có khoảng 100 bài thuộc các thể loại, nhưng tệ, ví dụ, mình chọn bbking, chỉ có bản ghetto woman còn lại thì không có gì. nói chung là nếu dân nghe nhạc chuyên nghiệp thì không thể chấp nhận sự miễn phí này.

thậm chí, mình đang nghe my music trên iphone, họ cho mình 3 tháng free, còn từ tháng thứ tư trở đi thì trả $2.99/ tháng, mình cũng tạm chấp nhận được với việc trả 3 đô cho nghe nhạc. vậy mà, nghe free hả, không có vài bản within tempation mà mình thích luôn, chỉ có band nhạc nhưng bài hát thì không, để chờ xem khi trả tiền thì mình có được tìm kiếm mấy bản đó không. còn nếu bạn là fan của the beatles thì khỏi tìm bản nào trên hệ thống apple, vì mình nhớ không lầm, mình đọc trong cuốn tự sự của steve có nói rằng apple trao đổi thất bại với nhà giữ bản quyền the beatles khiến cho dân nghe nhạc không thể nghe bài nào.

mình chỉ có thể ngậm ngùi mà nói rằng trả 3usd cũng như hỗ trợ nhóm mình hay nghe nhiều nhất là pink floyd thôi. ông chồng mình thì tốn khối tiền cho icloud để lưu trữ mấy bản nhạc, him nói mỗi năm trả 10usd cho việc nghe nhạc này, nhưng hình như kèm theo chế độ đặc biệt. ví dụ, mình vừa mở tài khoản trên amazon, lúa ghê, bây giờ mới có tài khoản trên này, thì him add mình thành prime, mình cũng biết nếu là thành viên prime thì giá sẽ ưu đãi hơn, nhưng him phải trả phí cho thành viên prime này hàng tháng bao nhiêu tiền. còn nếu mình mở sạp trên amazon, một tháng mình trả cho amazon 3usd. chưa tìm hiểu, nhưng vì đang tính mở hàng trên đó bán đồ. còn vụ mỗi ngày có bao nhiêu đồ được bán thì thôi rồi luôn, con số lúc nào cũng toàn 4 số. nghĩa là trên đó là cái chợ khổng lồ.

hồi mình muốn mua con dao để xài, dao lưỡi mỏng, dùng để thái, bên việt nam thì mình mua dễ, nhưng bên này, dao ở siêu thị, thậm chí ở siêu thị châu á, cũng dở ẹc, dùng để xài nghiệp dư, nghĩa là mấy người làm bếp tệ, dành cho mấy bà nội trợ hạng b hoặc c, không phải hạng a như mình.

thực ra vì mình yêu thích việc nấu nướng, nên nhìn dao là biết ngay loại này nếu cắt thì nó ra miếng gì. ông bà ta có câu “dao xắt ra tấm ra miếng” để nói về loại dao bén, lại vừa dùng đúng việc. ông xã mình nói em lên amazon mua, lúc đó mình nghĩ amazon chắc cũng chỉ là chỗ bán hàng cũ, hoặc hàng giảm giá, vì mấy lần mấy ông bạn lên đó mua đồ, toàn hàng giảm giá, chắc không có hàng chuyên nghiệp. đến lúc mình lên, gõ từ knife, nó ra khoảng hơn 10k sản phẩm, đương nhiên cũng có sản phẩm trùng lắp, nhưng nhìn sơ thì có từ loại bán trong siêu thị cho đến loại hơn 100usd/ con. hàng của nhật.

mình nhìn khoảng hơn chục trang sản phẩm thì mình đuối, không tìm nữa. heiz, nghĩ đến việc bên nước mĩ này, trả tiền cho tất cả các dịch vụ mình hưởng, làm xã hội tốt hơn, không biết khi nào bên việt nam mới được như vậy.

lần trước, ông bạn mĩ của mình thì thuộc thành phần bất hảo, chôm nhạc, phim thì vô địch luôn, thậm chí, không biết him làm sao mà nhà internet không có warning như mình. đi dạo cửa hàng, 1 vòng là đã chôm đồ của người ta rồi. mình thấy xấu hổ quá, mới nói sao chôm đồ hoài vậy, thì ông này nói, ai mà bỏ tiền 15 usd ra mua cái nón giả lông cừu này? em điên hả :))