xã nhà có một sở thích là đọc truyện viễn tưởng. mỗi tối, trước khi đi ngủ, ổng đều đọc vài trang trong kindle rồi mới ngủ. mình rất phục thói quen này của ổng, mình cũng muốn đọc vài trang sách trước khi ngủ, nhưng phải có đèn, và kệ kế bên giường, mà cái này chưa làm được. nhiều khi chỉ có cái kệ bên giường ngủ với cái đèn mà xa thăm thẳm, ấy vì cái phòng nó nhỏ. hay bởi tại người chưa quyết? Tiếp tục đọc
books
a quiet place
vậy là mình đã đi làm được 10 ngày. sáng nay, lái xe từ nhà ra chỗ ăn sáng, xã chụp hình đưa lên face nói trời ơi, vợ tui lái có 30 mph mà tui tưởng lái 60 -90 mph đó. cho ông chết, chừa cái tật vừa lái vừa nhắn tin, giờ vợ ông lái cho ông tha hồ nhắn nhá nhá. Tiếp tục đọc
tâm trí rảnh rỗi
một bữa, là bữa nay, sau khi làm xong mấy việc không tên, lên trên net điền hồ sơ thi lấy cái health card thì mình hết việc. cũng không hết việc chẳng qua là làm biếng quá, cái tờ báo địa phương, the sun, nó ngưng phát hành, khiến cho mình phải lên web để xem thông tin địa phương. mà mình vốn ghét ngồi máy tính gõ gõ.
cái nữa là không ưng ý chút nào 64 trang bản thảo, bực là sắp phải bỏ hết viết lại, thế có chết không.
công cụ google
dượng mất hôm qua. dượng là người lebanon, một quốc gia được ví như thuỵ sĩ tây á, nằm gần iran và iraq. dượng mất vì bệnh ung thư máu, được 76 tuổi. dì và mẹ sẽ đưa dượng từ new york về texas và chôn ở đó. dượng qua mĩ năm 90, năm có nội chiến ở nước dượng. dượng biết bảy thứ tiếng, người rất hiền, nhỏ nhẹ. đắn đo mãi dượng mới cưới mẹ vì mẹ không thể có em bé. Tiếp tục đọc
sử và ngoài sử
mới đọc xong quyển “trần, biên khảo lịch sử” của bác đại trường. quyển này thú vị, nên phải viết vài dòng kẻo sau này quên.
đọc nhiều có bị tẩu hỏa nhập ma không
bữa qua, bạn thấy mình đọc như ăn gỏi, mỗi ngày 2-3 cuốn, hỏi mình không sợ bị tẩu hỏa nhập ma hả.
mình nói mình có viết về chuyện này rồi, nhưng cũng quên luôn rồi.
những quyển sách đọc trong vài giờ
lại nói mấy quyển sách, cái này không bao giờ cạn nội dung, và cũng không lặp lại nội dung.
không hiểu trí nhớ mình kiểu gì, đã đọc, nghe, xem một lần là mình sẽ nhớ lần sau. phim thì chỉ cần coi khoảng 2-3 phút là biết đã xem chưa, cốt truyện như thế nào. nhạc thì nghe trong vòng 7 nốt nhạc (biết sao là 7 không, vì đạo nhạc là dựa trên 7 nốt không cùng trường độ, cao độ, mà người ta đánh giá nhạc sĩ có đạo hay không) là biết bài này nghe rồi. còn đọc thì khỏi bàn.
vì nhìn tựa sách là biết rồi. Tiếp tục đọc
lịch sử hay không lịch sử
sáng nào dậy cũng đọc facebook. facebook thì có tin bạn bè rồi các tin liên quan mà mạng bên việt nam và bên mĩ đều đưa. chỉ khác là bên việt nam là trang cá nhân đưa tin, bên mĩ là các hãng lớn đưa tin. thường những người viết nổi tiếng ở nước ngoài – hay còn gọi là cây bút họ không viết toàn bài, mà họ chỉ viết vài câu đơn giản. vì bài thì bị mua rồi, còn người nào viết độc lập, ngoại trừ các bài được báo mua thì họ public ở trang cá nhân để lấy tiền quảng cáo chứ không post trực tiếp lên facebook, nơi hay bị comment đập tan tành cá tính và miễn phí.
sáng nay, cô em ngoài hưng yên post một cảm xúc về tuấn vũ hát bản hai vì sao lạc. làm mình nổi hứng nghe xong nhảy qua nghe bản chờ em muôn kiếp do vũ khanh hát, xong đàn trong đêm vắng do sĩ phú trình bày. rồi còn nổi hứng muốn viết về nhạc vàng nữa. nhưng hồi trước có đọc một vài bài do các cô chú rất am hiểu về nhạc vàng nên mình muốn viết từ nhạc cách mạng, tiền chiến, đến nhạc vàng, nhạc đỏ, nhạc trẻ, rồi nhạc dịch. nghĩ lại nhiều và rộng quá nên để dành …khi nào tìm hiểu xong viết. Tiếp tục đọc