nếu bạn nghĩ trong đầu mình sắp viết về chuyện gì, thì đúng là chuyện bạn nghĩ. tất nhiên là với các bạn yêu thích và quan tâm tiếng việt.
bữa, xã xách về một cái bảng, viết xong xóa được. ổng nói không hao giấy, lại tiết kiệm. mình nghĩ ngay lập tức về việc rồi sao lịch sử nhân loại lưu truyền với cái bảng 1 tờ giấy này? mình nghĩ viết về chuyện này cả tuần rồi, nhưng giở kindle cực quá, chả hứng thú gì. mình giải thích với xã về cách mình viết một bài với khoảng 5-6 cuốn sách mở ra trên bàn. ổng nói, à, em cần cái multi-kindle 😀 Tiếp tục đọc
ngôn ngữ
chân dung chính chủ
cụm từ này hay. xuất phát từ thời điểm bùng nổ bất động sản 2009, khi đọc tin rao trên báo, sẽ thấy cụm từ “chính chủ” này. tại sao là “chính chủ” mà không phải là chân dung “chủ nhà” – như một cách hiểu blog là ngôi nhà trên mạng như một thời gian vẫn được các blogger sử dụng? Tiếp tục đọc
bệnh chữ – câu chuyện cũ
cuối cùng, sau 61 ngày cũng đọc xong cuốn sử việt đọc vài quyển. thiệt là một quyển sách nặng. cũng ngay trong ngày mình sẽ bắt đầu đọc cuốn còn lại của bác đại trường là thần, người đất việt. nghe nói quyển này được viết trước quyển sử việt đọc vài quyển. cũng vài ngày trước, do đọc một bài giới thiệu về bác trường mới biết tin bác mất hồi 24 tháng 03.
tự dưng mấy ngày nay bạn bè mình đổ xô đọc sách của tác giả. người mình thích đồ cũ. cái gì mất đi mới có giá trị.
có một ngày như thế
chuyện. một ngày vào đọc các trang được mình link bên trái của blog, nhận ra tâm hồn con người thật giống nhau. không có tuổi. đọc một người 60 tuổi và một người 30 tuổi, cứ như họ cùng trang lứa. đó là phép màu của tâm hồn đồng điệu.
cuối cùng, đọc họ mở ra mình.
sống vạn đời trước khi chết
cô con gái lớn nhắn tin face cho mình, mẹ, con vừa đọc xong một quyển 500 trang trong 3 ngày. mình rất đỗi tự hào pha lẫn lo lắng. như nàng, năm 13 tuổi, mình đã đọc đến lần thứ hai bộ cuốn theo chiều gió, và rất nhiều tiểu thuyết khác trên kệ sách nhỏ nhà mình. trước khi mình đi, ngàn quyển sách của mình vẫn được đóng gói cẩn thận …cho đến tận bây giờ. mỗi lần giận dỗi, mẹ mình lại doạ mang bán ve chai hết cái lũ này.
mấy ngày trước, trên trang goodreads mình đặt tham vọng năm nay đọc hơn 100 cuốn sách, trung bình 2-3 ngày một quyển. hiện mình đang đọc 4 quyển, và mỗi ngày, số lượng từ mình đọc từ tham luận, hoặc từ các bài phân tích khác cũng trên dưới 5 ngàn từ. ông chồng mình lo lắng, cái goal của em có thực hiện nổi không, bây giờ đã hạ tuần tháng 2 rồi. ngồi đọc lại entry đã viết, đâu chừng 2-3 tuần nay vắng bóng hoàn toàn. không những trên blog mà trên cả face mình cũng lặn. cái app face mình xoá đâu 3 tuần nay rồi, kể từ khi đại hội 12 kết thúc. tự ngẫm, thiệt chán. Tiếp tục đọc
I tawt i taw a puddy tat
hôm nay mấy bạn wordpress cho sử dụng phiên bản mới, nhìn thì không khác gì mấy phiên bản cũ. nói chung là đối với mình, chỉ cần những công cụ cần thiết như trong note của win là đủ. có phần xuống dòng, ngắt dòng, dấu câu, có phần cộng thêm hình ảnh minh hoa, phần tag để nhớ các bài viết được xếp vào loại gì để sau này dễ tìm. còn nữa thì chỉ khiến mình điên đầu. Tiếp tục đọc
học
bỏ hết cả buổi chiều ngồi đọc entries của một bạn ngoài hà nội viết. mới hay, đúng như nhận xét cách đây nhiều năm từ một nhà nghiên cứu, hà nội vẫn là nơi phát triển các văn sĩ trí thức, miền trung thì nổi tiếng với dân nghiên cứu học thuật, dân miền nam thì mới, cái gì mới thì có mặt ở miền nam.
cũng có những trường hợp cá biệt, nhưng đa số là như vậy. Tiếp tục đọc
bị chữ
hôm qua ngồi đọc blog của một bạn dịch giả. nhiều năm trước, trong một lần tình cờ tìm đọc và được giới thiệu dịch một truyện ngắn của milan kundera, mở ngoặc là do đụng chạm đến những người nổi tiếng đương thời nên mình sẽ giấu tên để mình viết được thoải mái và mang tính cá nhân triệt để.
mở ngoặc thứ hai là mình giấu tên những người liên quan trong bài viết nhằm không mang tính định hướng mà chỉ mang tính chia sẻ cái nhìn của mình hehe.
bởi vì, kinh nghiệm cá nhân của mình trong việc chia sẻ những vấn đề liên quan đến tốt xấu của một người khác/ cá nhân khác ta không nên chỉ đích danh vì tính nhất thời quan điểm ta và sự hạn chế trong nhận thức ta thì ta biết nó vô hạn. nói một cách khác theo như einstein tôi biết cái tôi không biết.
sự phê bình
có một buổi tối tầm 2 giờ đồng hồ, khoảng 120 phút mỗi ngày, cùng một thời gian
cùng làm một việc, nhưng các ngày sẽ không giống nhau.
tôi muốn bắt đầu từ cái chết của ông võ nguyên giáp. tôi vốn không phải là người thiếu thận trọng khi nhìn một hiện tượng. tôi chờ đợi những người mô tả cảm xúc dâng trào khi nghe tin ấy, rồi tôi muốn biết thêm một chút về dư luận, ngay trong ngày đầu của đám tang, mà hòm thư điện tử của tôi đã nhận một bài chỉ trích ông. Tiếp tục đọc
viết có cảm xúc
có thời, tôi viết khá nhiều về haruki murakami. tác phẩm mê muội, đọc rừng na-uy, người tình sputnik, biên niên kí chim vặn dây cót, phía nam biên giới phía tây mặt trời, người tivi, vô số kể.
sau một lô một lốc tôi đọc và nghiệm, đọc và phân tích, đọc và choáng ngợp, tôi bắt đầu nhận ra công thức viết tiểu thuyết của ông. tôi không đi sâu vào đó, vì nó sẽ làm tôi không còn mê đắm ông nữa. tôi chỉ thấy đó là người đàn ông kỉ luật, không lăng nhăng, thích nhìn ngắm mình, và hoạt động thể thao đều đặn. Tiếp tục đọc