trăm năm biết có duyên gì hay không

chị đăng thư viện nhà chị. thư viện là góc nhỏ trên căn penthouse. ngoài cửa sổ là cả một góc trời với nhiều khối nhà cao tầng. nhà chị chắc ở tầng 32 hoặc cỡ đó. hai vách phòng là kệ sách, uốn cong trên đầu, giữa phòng là bộ sofa da, dầy, êm và bàn thấp để sách. căn phòng tối màu để nổi bật cảnh trí bên ngoài cửa sổ.

đó là bức hình chị đăng vài tháng trước. mình nhìn từ ngoài cửa sổ vào phòng thư viện. vẫn là ánh sáng của ngày đẹp trời, nắng vàng rực rỡ. mình nhìn thấy giữa tấm kính chắn ngang là khuôn mặt một người phụ nữ, mắt nhắm nghiền, miệng mím chặt thành một đường cong. tóc bà ngắn ngang vai, xõa ra. chỉ có khuôn mặt lơ lửng từ giữa phòng nhìn ra chỗ mình.

mình hẳn là đang lơ lửng bên ngoài căn phòng nhìn vào. có gì đó không giống như người phụ nữ này đang ngủ, một khuôn mặt lơ lửng giữa phòng, ngay tầm mắt mình. mình tiến lại gần nhìn khuôn mặt đang yên lặng và bất động. miệng mím lại thành một đường cong. bỗng mình nghĩ đến một vấn đề, mắt bị khâu và miệng bị khâu. một người chết bị như thế là thế nào? không phải bị ếm đi? chấn phong thủy ?

tòa nhà này được xây xong mới bao lâu …

những vuông màu lưng trời

có lẽ không cần phải đọc hết tác phẩm của chú phi công mình cũng có thể giới thiệu sách chú ấy viết sẽ như thế nào. vì hơn hai năm đọc những gì chú viết trên blog không cảm được chất văn chương chú viết sao?

nhưng mình vẫn cẩn thận đọc.

lúc nhận được tác phẩm của chú là vào dịp cuối năm, khi đầy ắp không khí lễ hội quanh mình. khi mỗi ngày mình gói ghém quà tặng cho người thân và nhận được quà tặng phương xa. lúc đó mình nghĩ đọc sách chú dưới ánh đèn lấp lánh của phòng bếp, bên cạnh lò sưởi bập bùng và mùi thơm từ gỗ. nét ấm áp đó đủ xua đi cơn lạnh mùa đông bên ngoài âm mấy độ c.

nhưng cuối cùng thời khắc mình cầm lòng không đặng mở ra trang đầu tiên đọc một lèo là trên ghế sofa cạnh cửa sổ, bên ngoài là nắng vàng rực rỡ, trong phòng ấm áp với mùi snowy woods của hãng tuscany. đời luôn vặn vẹo như vậy. điểm hấp dẫn là độ dày của quyển sách khiến mình nghĩ ít ra có thể đọc đến không ngừng mấy tiếng liền.

chú phi công viết blog thấy bâng quơ chứ sách đọc từng trang phải đọc chậm. có lẽ chữ tròn. tròn nội dung gửi gắm. mình nghĩ giữa khung lái chia bầu trời thành hai mảnh như trong bìa thì hai mảnh này lơ lửng nhiều mảng màu của mây trời, của màu thời gian, của màu không gian bên dưới, của hành khách chuyến bay, của suy nghĩ người lái.

mảng màu nhiều như thế lại thể hiện rõ không gian thời đại chúng ta, nhỏ vài mét vuông mà xử lí rộng trong xã hội. như ô vuông điện thoại chứa đựng thế giới loài người.

nàng đại nói chú phi công viết gây một hấp dẫn đối với nàng. nàng muốn tìm hiểu những bí ẩn về con người chú phía sau câu chữ này. sự nhạy cảm của nàng làm mình cảm thấy nguy hiểm, giống một kẻ tội phạm hấp dẫn bởi con mồi rồi lần lần tìm hiểu thói quen sở thích, sau đó theo dõi, sau đó thành một phần suy nghĩ như con mồi, sau đó tiếp cận và bắt đầu hành trình phạm tội. ừm mình nheo nheo mắt nhìn nàng. không phải là thế đi. mình thấy nàng buông quyển sách xuống rồi nói con ngưng ở đây.

mình thở phào nhẹ nhõm. năng lực tri nhận của người trẻ đôi khi làm mình ganh tị, hoảng hốt, lo lắng. may mà mình cũng đã từng trẻ.

ta gói đời ta bỏ giữa trời

hai người nghe điện từ ông, ông bảo có hai đứa con trai đến thăm. sau đó ông quay về phía hai người, ngoắc ngoắc ngón tay “anh tên gì?”. chuyện này làm chuyện cười như không cười của hai đứa con đó mấy ngày sau. mình nghĩ mỗi ngày cảm thấy đời mình vừa mở mắt ra sống từ đầu không phải vui sao, mất trí nhớ thì thế nào.

đầy sương và mưa bụi

david lái chiếc tesla ngay cua quẹo ra đường. tesla có dáng vòm cong mượt, đèn đầu xe dài hẹp. tiến trong màn sương như một con lươn điện. nếu david biết nhờ anh lái chiếc tesla vào sáng đầy sương xám xịt và ẩm nước mưa lại gợi nên cảm hứng viết của mình, có thể anh sẽ lại nói “tôi sẽ giữ bí mật, không nói với ai”.

những mảnh rời rạc

từ rời rạc này thi thoảng rớt ra khỏi bảng từ của mình. phải ghim lại trên bài để nó không thành “vụn vặt”. không biết sao nó cứ tự động chuyển về vụn vặt.

một ngày đẹp trời, mua một chiếc mercedes cũ, nội thất đẹp, xe phù hợp tầm lái của mình. cảm thấy chiếc xe như được thiết kế dành cho người be bé như mình. ngẫm 10 năm tới đây là chiếc mình vi vu lại thấy thong thả. uhm chiếc rav 4 đó có phải không thanh bằng chiếc c300 này không?

mùa vội

trong khi david nói luyên thuyên về công việc của anh thì mình ngồi quan sát chăm chú. anh là người yêu việc, tự tin là người khỏe mạnh với không hút thuốc uống rượu ngồi bar. anh biết nấu ăn. thích phụ nữ có ngoại hình. mình nhìn anh một lúc rồi thả lời – người phụ nữ tôi chọn hẳn là phải đẹp, không thì quyến rũ, lại độc lập và tự tin. anh nói đi vì sao họ lại chọn anh?

hoa cỏ nào không xuân

mình mở cửa bước vào thoáng nhìn thấy bóng một người thì mình chạy ra khỏi cửa. có lẽ vào nhầm. mình xem bảng tên ngoài cửa một lần nữa “women’s locker room”, tức là không nhầm. lần này mình mở cửa xong he hé nửa cái mặt vào phòng “cậu nghĩ cậu là phụ nữ!” người phụ nữ tầm 60 tuổi đứng một góc khác của căn phòng nhìn mình cười cười, có lẽ bà cười vẻ thận trọng của mình. lần này mình nhìn chăm chú người đang đứng giữa phòng, tóc xoăn ngắn đang mang headphone, nhìn điện thoại gật gật đầu, có vẻ nghe lời bà kia nói.